Chương 63: Hoàng thương, nương nương và nô tài
Bấy giờ nghe ngoài loáng thoáng cái gì đó mà
"hoạt thôn nhất điều long"
, Từ Hải Sinh nói:
- Cái này là rót đầy mười mấy chén rượu, uống liền một hơi hết sạch, không có kỹ xảo gì hết, thuần túy dựa vào tửu lượng. Lần trước Trương Nhị Đản mời lãnh đạo thành phố tới thị sát, dùng chiêu này, làm một hơi hết 12 chén Mao Đài, làm các vị lãnh đạo tái mặt.
Ba tên thanh niên đang hô
"Tiểu Lan! Tiểu Lan! Tiểu Lan!"
, hẳn là ép cô uống rồi, Trương Thắng nhíu mày:
- Uống vội như thế không gục sao?
Từ Hải Sinh cười ha hả:
- Trên bàn rượu mà, chơi là phải cho thống khoái mới giải phóng được áp lực, uống rượu mà không say thì còn thú vị gì.
Bên ngoài có vẻ Tần Nhược Lan cũng biết lượng sức, không dùng chiêu đó, chỉ thấy cô rót đầy một ly rượu cao, cởi phăng áo da treo lên ghế, bên trong chỉ còn chiếc áo ba lỗ, làm ba tên thanh niên huýt sáo liên hồi, từ vị trí Trương Thắng không thấy rõ đằng trước, nhưng thừa biết ba tên kia vì sao phấn khích như thế.
Cứ tưởng cô sẽ cắn mép ly, sau đó ngửa mặt uống, chiêu này Trương Thắng thấy Lão Bạch thể hiện rồi, nhưng không, Tần Nhược Lan há miệng thật to ngoạm lấy thân ly rượu.
Trương Thắng lấy làm lạ, như thế ngửa người ra thì rượu chảy ra ngoài hết còn gì?
Tần Nhược Lan không ngửa người mà là nghiêng người sang, không biết sao cô làm sao, hai chân thẳng tắp, nửa trên cong xuống, uống hết rượu chảy ra.
Trương Thắng há hốc mồm:
- Lợi hại! Làm sao cô ấy làm được chứ?
- Cái này thực sự là rất khó lắm, trước tiên là người phải dẻo, tiếp theo độ cong của eo, đầu phải đúng độ, lệch chút thôi là rượu đổ ra ngoài, không thì đổ vào mũi, như thế mất mặt lắm. Cô gái này lợi hại đấy, Trương Thắng, sau này cũng cũng phải xã giao không ít, đợi lát nữa Văn Lâu về, chúng ta cũng đấu rượu, luyện tập chút... A đây rồi.
Sở Văn Lâu nghe thấy đấu rượu là lên tinh thần, nóng ruột chà tay:
- Hay, anh Từ, anh muốn đấu thế nào?
Trương Thắng cười khổ:
- Mọi người, tôi vừa ốm dậy đấy.
Từ Hải Sinh xua tay, lấy trong túi ra một cuốn sổ tay:
- Yên tâm, chúng ta không so được với bọn trẻ, nên đấu văn không đấu võ. Tôi viết ba tờ giấy, lần lượt là hoàng thượng, nương nương và nô tài. Rút được tờ giấy nào, người đó phải dựa theo đó mà xưng hô, ví dụ tôi rút phải hoàng thượng, cậu là nô tài, vậy trước khi rời quán bar, cậu chỉ cần nói chuyện phải xưng nô tài, gọi tôi là hoàng thượng, tôi xưng trẫm, nói sai là phạt một chén.
Quả nhiên là Lão Từ, không bao giờ thiếu trò vui, rất thú vị, hai người kia hớn hở đồng ý.
Trương Thắng mở tờ giấy, là hoàng thượng, Từ Hải Sinh được nương nương, Sở Văn Lâu ấm ức:
- Không xem nữa, khẳng định là nô tài con mẹ nó rồi.
Từ Hải Sinh mở đầu trước:
- Hoàng thượng, bản cung cho rằng mới bắt đầu không nên tuyển quá nhiều người, một kế toán, một tài vụ, một lái xe, một bảo vệ, một thư ký văn phòng và một công nhân vệ sinh, thế là đủ phòng ban cơ cấu, còn về phần quảng cáo, thì đã gọi là quảng cáo mà, không phải thật.
- Nương nương, trẫm thấy công ty phải ra dáng công ty, huống hồ sắp xây dựng kho lạnh, chợ thủy sản cũng đang tiến hành, nhà xưởng cần có người. Hơn nữa, không thể để...
Trương Thắng vừa nói vừa phải cố nhịn cười:
- Nô tài làm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền