ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 64. Anh hùng cứu mỹ nhân!

Chương 64: Anh hùng cứu mỹ nhân!

- Chị ấy cứ tự khoe tửu lượng cao, nghìn chén không say. Tôi chụp vài tấm ảnh hay ho lúc chị ấy say rượu, tới khi đó ảnh trong tay tôi, chị ấy dám làm gì? Kha kha kah...

Lý Hạo Thăng tay ôm eo Tần Hạo Lan ngửa mặt cười dài, làm con chó Trâu sủa ăng ẳng, chợt thấy một nam nhân xa lạ, mặt lạnh như tiền đứng trước mặt mình, đầu còn quấn băng:

- Ai thế, sao lại chắn đường?

Từ Hải Sinh đang dìu Sở Văn Lâu gọi xe, bỗng nhiên thấy Sở Văn Lâu ngã hẳn vào người mình, quay sang thấy Trương Thắng đã chạy đi, đang nói chuyện với nhóm cô gái kia, cho rằng y không nhịn được, muốn bắt chuyện với cô gái, mỉm cười không để ý lắm.

- Cô ấy là bạn cậu à?

Trương Thắng giọng ẩn chứa lửa giận:

Lý Hạo Thăng ngơ ngác, nhìn mấy người kia đều lắc đầu, không nhận ra Trương Thắng, chả hiểu ra sao:

- Coi như vậy đi.

- Coi như?

Trương Thắng không muốn dây dưa, đưa tay muốn đỡ lấy Tần Nhược Lan:

- Đưa cô ấy cho tôi.

- Ê, ê, ê, anh làm gì thế? Anh là ai?

Trương Thắng thấy đám lưu manh ấy đông hơn mình, sợ không cướp nổi, cấp sinh trí, ưỡn ngực nói:

- Cậu nói xem tôi là ai? Tôi là bạn trai cô ấy, mấy người các cậu định làm gì? Đừng lắm lời, đưa người đây.

- Bạn trai?

Lý Hạo Thăng nheo mắt lại, một tia nguy hiểm ánh lên dưới đáy mắt:

- Nhà cô ấy ở đâu, bao nhiêu tuổi, làm nghề gì?

- Cô ấy là y tá, mà … việc gì tôi phải nói với cậu, cậu là cái gì?

Tiêu Tử uống khá say rồi, không thèm suy nghĩ, vung tay đấm luôn:

- Mẹ nó, dám giả mạo bạn trai của chị Tiểu Lan à, gan mày to đấy.

Tiêu Từ to cao chắc nịch như người máy hủy diệt, hắn học tán đả và boxing, nắm đấm tung ra như gió, Trương Thắng không kịp phòng bị, bốp một phát, cảm giác mình như bay ra ngoài vũ trũ, sao quay cuồng quanh đầu.

Từ Hải Sinh vừa mở cửa taxi liền thấy Trương Thắng ăn một đấm bay đi, vội chạy tới, quát:

- Này, mấy người anh em, sao lại đánh người?

- Anh Từ... báo cảnh sát... chúng muốn giở trò với cô gái...

Trương Thắng miễn cưỡng nói hết câu rồi lại ngất xỉu:

Lý Hạo Thăng nghe Trương Thắng nói gọi cảnh sát, vội chặn Tiêu Tử đang xông lên định bồi thêm vài cú đá:

- Khoan nào, hình như có hiểu lầm, làm rõ hãy nói.

Sở Văn Lâu không ai đỡ, ngã lăn xuống đất, má nóng bừng dán vào mặt đường mát lạnh, rất dễ chịu, đầu óc tỉnh táo hơn, lảo đảo đi tới, thấy Trương Thắng nằm ngửa tên mặt đất, líu lưỡi nói:

- A, nương nương làm sao thế?

"Bốp!"

Hắn tự tát mình một cái, chảy nước dãi cười như thằng ngốc:

- Sai... Sai rồi! Không phải nương nương, là hoàng thượng! Nô tài, dáng chết.... phạt, phạt một chén.

Nói tới đó ngã lăn quay.

Buổi sáng mùa thu, không khí tươi mát, ánh nắng dìu dịu, một màu vàng bao phủ khắp đất trời.

Trương Thắng lờ đờ tỉnh lại, bên tai nghe thấy tiếng sộp xoạp, như lợn rúc đầu vào máng ăn cám, quay sang thấy Quách Y Tinh ôm cái hũ sứ đang ăn ngon lành.

Quách Y Tinh nhìn thấy Trương Thắng tỉnh lại, cười hì hì:

- Đại anh hùng tỉnh rồi, mau mau ăn đi, lát nữa nguội mất, vằn thắn thịt lợn hành, thơm lắm, ăn cho nóng.

Trương Thắng đầu óc quay cuồng, có cảm giác lẫn lộn, mãi mới nhớ ra được, giật mình ngồi dậy:

- Sao mình lại ở đây? Hỏng! Hỏng rồi, không xong rồi, hôm qua có mấy thằng nhãi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip