Chương 71: Thương tâm nan ức (2)
Một lúc sau Trương Thắng hút hết điếu thuốc ngồi thẳng lại, nhìn qua gương chiếu hậu, giật mình thấy mặt Chung Tình chan chứa nước mắt, luống cuống nói:
- Chị Chung...
Chung Tình bị một câu nói vô tâm của Trương Thắng khơi lên tâm sự, nãy giờ cố nén tiếng khóc, nghe tiếng gọi này, không muốn che dấu nữa, xoay vô lăng, xe phát ra tiếng phanh chói tai rồi dừng phắt lại bên lề đường, cô gục mặt xuống khóc nức nở, nước mắt qua kẽ ngón tay, không biết phải thương tâm tới mức nào mới khóc ra nhiều nước mắt như vậy.
Trương Thắng luống cuống không biết phải làm sao, đa phần câu chuyện chỉ là do suy đoán ra, thực hư không nắm hết, nói lung tung chỉ e hỏng chuyện, lặng lẽ ngồi đó, đợi một lúc lấy trong túi ra một chiếc khăn tay đưa tới, Chung Tình nhận lấy quay mặt đi lau nước mắt, trả lại khăn tay, tiếp tục lái xe.
- Chị Chung, hay là để tôi lái cho.
Trương Thắng không yên tâm, Chung Tình có vẻ bất ổn:
- Giám đốc lấy bằng lái rồi à?
-....
Chung Tình mắt nhìn thẳng về phía trước, vào số, đạp ga, chiếc xe lao đi như tên rời cung, Trương Thắng chưa cài đai an toàn bị đập lưng vào ghế. Chiếc Mercedes xé gió lướt đi, cây cối hai bên đường trôi về sau như sao băng, gió thổi ù ù bên tai.
Con chim bị thương sợ hãi bay về tổ mong được chở che, lại gặp phải sự xua đuổi vô tình, đó là tâm tình của Chung Tình ngày hôm đó.
Những lời nói bình thản tới khó tin của Từ Hải Sinh làm trái tim cô như nứt ra, cảm giác bị phản bội tràn ngậm trong lòng. Nhấn ga tới tận đáy, chiếc xe lao đi với tốc độ cao nhất, gió gào thét qua cửa sổ để mở làm mái tóc cô gần như nằm ngang thẳng tắp. Không biết vì gió mạnh hay vì nỗi đau trong lòng, hai mắt Chung Tình khép lại thành khe hẹp, mặt không hề có chút cảm xúc nào.
Trên đường quốc lộ có một chiếc xe Jeep đang chạy với tốc độ cao, trong xe là Lục Nhân, Phượng Minh Không, Vương Tử Dã, Diệp Tinh Thần, mấy người bạn cùng trường mượn xe ra bãi biển chơi, đang trên đường về.
Lục Nhân chơi đàn ghi ta ga, mái tóc dài bị gió thổi tung bay, chiếc xe Jeep đi với tốc độ 100 dặm/ giờ, đó là tốc độ tối đa của chiếc xe này, tăng thêm nữa xe sẽ rung lắc, như có thể tan ra bất kỳ lúc nào.
Phượng Minh Không vừa lái xe vừa hát vang, bỗng có bóng đen lướt qua, chốc lát chỉ còn bóng mờ cách đó cả chục mét, hắn giật mình phanh xe, thò đầu ra chửi:
- Mẹ mày, lái nhanh như thế, chán sống à?
Chiếc xa kia đã không còn thấy tung tích đâu nữa.
Mãi tận khi xe đi vào thành phố, đường xá đông hơn, Chung Tình cũng phát tiết một hồi, tinh thần bình tĩnh trở lại, một tay lái xe, một tay chống lên cửa sổ.
Trương Thắng ngồi bên cạnh mặt cắt không ra máu, xe trong tay người ta, tức là cái mạng nhỏ của mình cũng ở trong tay người ta, Trương Thắng không dám phun ra dù nửa cái rắm, suốt đường đi y nín thở, tay nắm chặt ghế, căng thẳng hơn cả người lái xe.
Đến lúc xe lái qua cổng bệnh viện công an đỗ lại, Trương Thắng nhảy vội xuống, lau trán đã mồ hôi, thầm chửi:
" Mẹ nó, từ hôm nay trở đi ai nói nữ nhân lái xe an toàn hơn nam nhân mình bóp cổ!"
Trương Thắng hai chân phiêu hốt đi tới khu ngoại khoa tầng bốn, không thấy Tần Nhược Lan ở phòng trực ban, đành phải đi từng phòng tìm kiếm,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền