Chương 72: Tiểu Lộ đáo để!
Trương Thắng đã ngồi đợi trong xe hơn một tiếng, nóng ruột lắm rồi, ba bốn lần ra ngoài nhìn, chỉ sợ có chuyện gì, chợt thấy phía đầu con đường nhỏ dẫn vào cổng KTX có một chiếc xe tiến vào, cách cổng một đoạn thì đỗ lại, từ trên xe cô gái xinh đẹp bước xuống, gió thu thổi qua, mép váy phiêu phiêu, ánh trắng phủ lên người như tinh linh, nhìn kỹ, nhận ra chính là Trịnh Tiểu Lộ.
Trương Thắng lần đầu tiên thấy ăn mặc này của Tiểu Lộ, cho nên một tích tắc nghi ngờ vào mắt mình phải chăng nhìn lầm, trước kia Tiểu Lộ không bao giờ mặc áo không tay cô không thích vai lộ ra ngoài, mép váy quá gối chứ không chỉ chấm gối để lộ ra cẳng chân trắng mịn như bây giờ, nhất bước nhân nhẹ nhàng như chú hươu con khoan khái, cho thấy tâm trạng cô đang rất tốt.
Đang định lên tiếng gọi thì thấy người lái xe cũng đi xuống, là một nam nhân tuổi chừng bốn mươi, dáng vẻ trí thức, một bộ véc tây thẳng tắp, đó là trang phục của nhân sĩ thành đạt. Tiểu Lộ đi tới chào tạm biệt, người đó giang tay ra tựa hồ muốn ôm cô, Tiểu Lộ khéo léo lùi lại một bước, đưa cánh tay ra, lễ độ cáo biệt.
Giám đốc Quan nhún vai, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, vỗ nhè nhẹ, giọng ân cần:
- Nghỉ ngơi cho tốt, tôi về đây.
- Tạm biệt giám đốc.
- Ngày mai gặp lại.
Ngay từ lần đầu nhìn thấy Tiểu Lộ, giám đốc Quan đã thích cô rồi, điều cô tới văn phòng của mình làm trợ lý, chính vì ngày hôm đó trong đám đông, nhìn thấy đôi mắt to đen lay láy trông như chú nai con của cô. Ở bên cạnh Tiểu Lộ, giám đốc Quan cảm giác được như quay về thời trai trẻ, cái thời thiếu niên mới tò mò về người bạn khác giới mà ông ta bỏ lỡ khi chỉ biết vùi đầu vào học tập và làm việc, dung mạo thanh thuần đó, dáng vẻ khi nói chuyện với nam nhân lúc nào cũng non nớt thẹn thùng đó, khiến giám đốc Quan tưởng chừng mình chỉ đang ở độ tuổi 20.
Thời đại bây giờ, nghe nói đối phương là doanh nhân Hong Kong, nhìn thấy ông ta lái xe biển đen, không biết bao nhiêu cô gái trẻ trung xinh đẹp chủ động tới bắt chuyện, thế nhưng ông chỉ nhìn trúng cô nương Tiểu Lộ này, cô gái duy nhất không bao giờ keo kiệt tặng ông nụ cười ngọt như mật, mỗi sáng cho ông một câu chào hỏi đủ sinh lực làm việc cả ngày, song chỉ cần ông có bất kỳ cử động nào vượt quá giới hạn dù chỉ một chút thôi sẽ như nai con hoảng sợ chạy mất, vòng eo nhỏ nhắn kia ông ao ước ôm vào lòng một lần cũng không được.
Biết Tiểu Lộ không như những cô gái khác, vì thế giám đốc Quan không vội, muốn dùng từng cử chỉ ân cần, từng sự quan tâm nhỏ nhặt nhất làm cô gái này động lòng, ông ta biết với cô gái như Tiểu Lộ phải dùng yếu quyết mưa dầm thấm đất, khiến cô dần quen với sự tồn tại của mình, từng chút một hạ rào chắn xuống, rồi khi thời cơ chín muồi sẽ ngả vào lòng mình một cách tự nhiên.
Trương Thắng ở trong xe nhìn thấy hết, sững người trong chốc lát, gương mặt dần dần nổi lên đám mây đen, ném điếu thuốc đi, đẩy cửa xe bước ra, Chung Tình muốn gọi lại, nhưng cửa xe đóng "sầm" một tiếng, làm cô nuốt lời muốn nào vào, khẽ lắc đầu.
Tiểu Lộ đeo chiếc túi sách, ngâm nga một khúc dân ca, bước chân khoan khoái đi về phía cổng KTX, đột nhiên có tiếng động làm cô giật mình, vừa quay sang thì thấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền