Chương 92: Có được có mất
Trương Thắng tâm sự trùng tùng bước đi, từ tận đáy lòng y không hề muốn trở mặt thành thù với Sở Văn Lâu. Một mặt hai người cùng nhau khởi nghiệp, vừa là cộng sự cũng là bạn bè, không đành lòng từ nay cùng hắn triệt để quyết liệt. Mặt khác, nếu như bây giờ có mâu thuẫn với Sở Văn Lâu, ở phía Trương Nhị Đàn khó tránh khỏi hoài nghi y công thành danh toại liền bài trừ công thần, nhân viên kỳ cựu trong công ty vì thế mà dao động.
Từ khi sáng nghiệp tới nay, có Từ Hải Sinh chỉ điểm, có đám bạn bè Lý Nhĩ, Tiêu Tử hỗ trợ, Trương Thắng thuận buồm xuôi gió, đánh đâu thắng đấy, gần như không gặp trở ngại nào, nay công ty vừa bước vào thời kỳ phát triển vững mạnh liền nảy sinh mâu thuẫn nội bộ.
Nhưng nếu bỏ mặc cho qua, chẳng những lương tâm không yên, hơn nữa có trời mới biết hắn sẽ gây ra họa gì? Vấn đề trong nội bộ, muốn xử lý nhẹ cũng không được, xử lý nặng cũng không xong, khó hơn đối diện với trở ngại bên ngoài.
Sở Văn Lâu thành tâm bệnh quấy nhiễu Trương Thắng.
Dựng nghiệp khó, giữ nghiệp còn khó hơn, bây giờ Trương Thắng đã hiểu được câu này rồi, không si một chút nào cả.
- Giám đốc Trương, tôi... tôi..
Bỗng nhiên có bóng người từ bên cạnh đi tới, máp máy môi gọi:
Bạch Tâm Duyệt mới đầu tin Sở Văn Lâu nói, cho rằng công ty này là của Trương Thắng, nếu như bị y biết được mình gây ra đại họa lớn như vậy, nhất định còn xử phạt nặng hơn hơn cả hắn, cho nên cô không dám nói với Trương Thắng. Nhưng vừa rồi rời khỏi công ty, suy đi nghĩ lại, chuyện này chỉ còn cách thẳng thắn với Trương Thắng.
Xưa nay Trương Thắng luôn cho người ta ấn tượng hiền hòa, rộng lượng, mà Bạch Tâm Duyệt đã biết Sở Văn Lâu có ý đồ gì rồi, trong công ty có thể hàng phục được hắn chỉ còn mình Trương Thắng mà thôi.
Bạch Tâm Duyệt chưa nói hết, Trương Thắng cười khổ:
- Không cần phải nói nữa, tôi đã biết rồi.
Lấy túi áo ra cái khăn tay:
- Lau nước mắt đi, đừng để người ngoài nhìn thấy, yên tâm, sau này hắn không dám có ý đồ với cô nữa đâu, nếu hắn dám, nói cho tôi biết.
Bạch Tâm Duyệt mấy hôm nay bị dày vò đến khổ, lại đúng lúc trong nhà khó khăn như thế, cô không dám hé răng với ai một lời, tất cả âm thầm chịu đựng, nhận lấy cái khăn tay của Trương Thắng, cảm động vô cùng, rối rít khom người nói:
- Cám ơn, cám ơn giám đốc.
Trương Thắng vỗ vai cô trấn an:
- Có gì mà phải cám ơn, tôi phải xin lỗi cô mới đúng, trong công ty xảy ra chuyện nhân viên bị ức hiếp có phần lỗi của tôi. Bị hắn giữ lại lâu như thế, chắc còn chưa ăn cơm hả?
Quả đúng như mọi người nói, giám đốc Trương rất tốt, Bạch Tâm Duyệt gượng cười lắc đầu:
- Vâng ạ, nhưng không sao.
Bớt đi được nỗi lo lớn, bớt ăn một bữa có là gì.
Hai người đang nói chuyện thì một chàng trai đi xe đạp phóng ào ào tới, bởi vì bên cạnh lầu hành chính còn có khu KTX của nhân viên, cho nên cổng lớn của công ty phải 10 giờ mới đóng, người kia phóng thẳng xe tới trước lầu, nhảy xuống, kệ cho xe theo quán tính đâm thẳng vào bậc thềm, hùng hùng hổ hổ xông tới:
- Tiểu Duyệt, em làm sao thế? Thím Lưu kể buồi chiều em trốn một góc khóc, kẻ nào ức hiếp em?
Nói tới đó chợt thấy mặt Bạch Tâm Duyệt còn ngấn nước mắt, quần áo thì xộc xệch, bên cạnh lại có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền