Chương 93: Trăng trong khuê phòng
Vừa mới đi xuống bậc thềm, Trương Thắng chợt nghĩ tới Bạch Tâm Duyệt làm việc dưới quyền Sở Văn Lâu không an toàn chút nào, tuy mình cảnh cáo hắn rồi, ai mà biết lúc nào đó phần dưới điều khiển phần trên của hắn, rồi còn cả Hắc Tử như thế, lúc đó có trời mới khuyên nổi. Không bằng điều Tiểu Bạch tới chợ thủy sản của Chung Tình, tuyệt hậu họa, quyết định rồi liền đi về phía KTX.
Từ sau chuyện lần trước, Trương Thắng sai người lắp thêm một cửa sắt ở cầu thang lên tầng 4, chỉ những nữ nhân viên mới có chìa khóa, vì không biết nguyên do, nên các nữ nhân viên chẳng chịu nâng cao cảnh giác, còn cho y quá cẩn thận, nên như lúc này muộn rồi mà cửa chẳng khóa, Trương Thắng không cần gọi người mở cửa, lên thảng tầng 4.
Phòng của Chung Tình là cái đầu tiên ở tầng 4, cửa phòng để mở, nhìn vào không thấy ai cả, chỉ có rèm cửa sổ in hoa lan trắng bay lất phất. Lúc này là trung tuần tháng sáu, thời điểm nóng nhất trong năm ở Quỳnh Hải, phòng không có điều hòa, chỉ còn cách mở hết cửa ra mà thôi,
Trương Thắng ghé mắt nhìn, thấy Chung Tình nghiêng đầu sang một bên, một tay vén mái tóc dài, tay vuốt mái tóc, không nhìn thấy y.
Sau sự kiện đó, Chung Tình trước mặt người khác luôn lạnh như băng, Trương Thắng hơi sợ gặp cô, vì tuy có ý tốt, nhưng vì là người khuyên cô bỏ qua cho Sở Văn Lâu, nên thấy mắc lỗi, định nói vài ba câu giao dặn xong việc là đi, không ngờ còn chưa bước vào, có tiếng hát theo gió truyền ra.
Hát không có gì lạ, là bài Quá mềm lòng của Nhậm Hiền Tề đang cực kỳ được ưa chuộng, đi đến đâu cũng nghe thấy.
Vấn đề là Chung Tình hát, lại còn nhảy múa.
Bỗng nhiên nghe thấy tiếng ca nhẹ nhàng vui tươi của cô, lòng cũng vui mừng đứng lại nghe.
- Em lúc nào cũng quá mềm lòng, một mình rơi lệ tới hửng đông. Em yêu một người không oán không hận, anh biết em không kiên cường được như thế. Em lúc nào cũng quá mềm lòng, chuyện gì cũng tự mình chịu, yêu nhau thì dễ sống bên nhau mới khó, em đừng miễn cưỡng nữa, đêm khuya rồi vẫn không ngủ, vẫn còn nghĩ tới hắn.. Tới hắn... hắn... hắn...
Chung Tình hát tới đó thì làm động tác múa xoay người lại, lập tức nhìn thấy Trương Thắng đang thộn mặt ra, mồm lẩm bẩm chữ "hắn" không hát tiếp được nữa.
Một áng mây hồng đỏ như lúc chiều tà, trước tiên nhuộm đỏ hai má cô, sau đó là lỗ tai nhỏ nhắn, đến cái cổ thanh thoát cũng đỏ nốt. Cảnh này làm Chung Tình xấu hổ như đứa bé ăn vụng bị bắt gặp, chân tay lúng túng không biết để đâu.
Trương Thắng cũng vô cùng xấu hổ, tuy là hành động vô tâm, nhưng bị người ta phát hiện, có hiềm nghi nhìn trộm, nhất là Chung Tình còn đang mặc váy ngủ. Đại khái vì tầng này đều là nữ giới, Chung Tình quen mặt thoải mái khi ngủ, mặc dù cái áo váy ngủ này rộng thùng thình, mép váy dài tới tận gối, bên trên che hết ngực, chất liệu là vải bông mềm chứ không phải sa mỏng, nhưng vừa rồi Chung Tình múa, áo dính lên người, có thể đoán tám phần bên trong không có áo lót, hơn nữa dù sao váy ngủ vẫn là váy ngủ.
Trương Thắng ho một tiếng, nói đùa phá tan không khí lúng túng:
- Còn hắn hắn cái gì nữa? Vấp đĩa à?
Chung Tình phì cười, quên cả xấu hổ:
- Sao hôm nay giám đốc lại nhớ tới thăm nhân viên quèn này thế? Vào đi, đứng đó làm gì?
Trương Thắng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền