ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cao Thủ Kiếm Tiền

Chương 95. Em gái di động

Chương 95: Em gái di động

- Mình là đồ khốn kiếp, sao lại làm chuyện đó? Chỉ vì sung sướng nhất thời, làm sao xứng với Tiểu Lộ, làm sao nhìn mặt Chung Tình nữa.

Trương Thắng đã về tới phòng, không ngừng hối hận tự trách:

- Đáng lẽ phải bảo chị ấy cho một cái tát, thêm một cú đá, đồ vô dụng, kém cỏi, sao với Tiểu Lộ thì mày lại không dám làm như thế đi? Vô sỉ!

Di động đột nhiên đổ chuông, Trương Thắng giật nảy mình, tiếng chuông hoàn toàn khác với di động của y, nhìn quanh quất, nó phát ra từ trong áo khoác, chợt nhớ bên trong có nhặt được một cái di động.

- A lô.

- Ha, cuối cùng cũng chịu nhận điện thoại rồi, chắc là đấu tranh tư tưởng cả tối hả?

Trương Thắng ngạc nhiên:

- Sao cô biết tôi đấu tranh tư tưởng... À phải, cô nói tôi nhặt được cái di động không muốn trả chứ gì? Cần phải thế không, chẳng qua là cái di động thôi.

- Cái gì mà chẳng qua? Đừng có mà lớn lối, anh tự nhận mình đấu tranh tư tưởng rồi còn gì.

Trương Thắng đang phiền não, tuy cô gái trong điện thoại giọng dễ nghe, y chẳng có tâm trạng nào dông dài, bực dọc nói:

- Này tôi nợ cô đấy à? Cô mỉa mai châm chọc ai đấy, mất di động người ta nhặt hộ cho không biết nói năng cho tử tế, ai dạy cô vậy hả?

Cô gái trong điện thoại không biết gọi bao nhiêu lần không ai nhận máy, cho nên mới giận dữ, không ngờ người bên kia còn như ăn phải thuốc nổ đốp chát lại mình, lòng càng tức, giọng khinh miệt:

- Bỏ, chả thèm so đo với anh. Đang ở đâu đấy, hẹn chỗ trả điện thoại cho tôi, anh muốn bao nhiêu tiền?

Trương Thắng nổi điên, đem hết khó chịu tích trữ buổi tối trút vào cô gái:

- Gia giáo nhà cô như vậy đấy à, không biết nói một câu cho tử tế. Tôi thiếu tiền chắc, nói cho cô biết, gọi một tiếng đại ca, nói vài câu dễ nghe, sau đó xin lỗi thì tôi trả điện thoại cho, nếu không miễn bàn.

- Này, anh là loại người nào gì?

- Loại người gì à? Tôi thuần khiết như một tờ giấy trắng.

- Ừ, tờ giấy đó viết toàn chữ vô sỉ ấy nhỉ?

Kẻ nói vô tâm, người nghe có ý, Trương Thắng đỏ mặt, ác độc nói:

- Còn cả dâm đãng nữa cơ, tôi vô sỉ, tôi dâm đãng với cô đấy! Có thích không?

"Cạch!" Điện thoại phía bên kia đập vào đâu rồi, Trương Thắng chấn động đau tai, vội đưa điện thoại ra xa, nhìn một lúc, gập máy lại.

Ném cái di động lên ghế sô pha, tâm trạng càng thêm tệ, đang định châm điếu thuốc thì nó lại kêu, bực tức cầm lên, vừa "a lô" một tiếng, bên có có giọng nữ khô khan nói:

- Đồng chí, nhặt được đồ mà không trả, thuộc về chiếm đoạt bất chính, sẽ phải gánh trách nhiệm pháp luật.

- Cô là luật sư à?

-... Cũng gần như thế!

- Cô biết tôi là ai không?

Cô gái di động còn tưởng y định khoa khoang gia thế gì đó, lạnh nhạt đáp:

- Không biết.

- Thế có biết tôi sống ở đâu không?

Cô gái mất kiên nhẫn:

- Không biết!

- Thế cô định truy cứu trách nhiệm pháp luật của tôi thế nào?

Im lặng chốc lát, tiếng sư tử cái rống lên:

- Anh dám đùa bỡn tôi à? Đồ khốn kiếp.

Trương Thắng hả dạ lắm, đáng đời lắm, ai bảo chọc vào lão tử, đang định cho cô gái này điên luôn, thì nghe thấy có giọng phụ nữ trung niên từ xa xa gọi:

- Nhiếp Nhiếp, có chuyện gì vậy hả con?

- À không có gì đâu mẹ, mẹ ngủ đi, con đang mắt một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip