Chương 96: Hại người không lợi mình (1)
Thực ra Trương Thắng không có ý tán gẫu dông dài với em gái di động, hôm nay y làm một chuyện hổ thẹn vô cùng, hận không thể kiếm cái lỗ nào đó mà chui xuống, lại không thể nói với bất kỳ ai, cho nên trong tiềm thức rất muốn tóm bừa ai đó giãi bày, nói chung là kiếm việc mà làm để không phải suy nghĩ là được.
Vừa vặn có em gái di động hoàn toàn xa lạ này, làm y có thể nói mà không có gánh nặng nào, nên cứ nói, nói mãi, không ngờ cô gái nghe y vòng vo cho rằng y không định trả điện thoại, còn muốn trêu ghẹo mình, nên cúp điện thoại.
Trương Thắng lắc đầu, lại ném cái di động xuống sô pha, thở dài:
- Con gái bây giờ làm sao thế nhỉ? Không muốn thì thôi, thật là...
Phải nói mặc dù sắp sửa kết hôn tới nơi, nhưng Trương Thắng vẫn không hiểu tâm lý các chị em cho lắm, có điều trải qua chuyện này, lòng y không còn khủng hoảng bất an nữa. Tắt đèn, đi ra ban công, nhìn về phía KTX phía đối diện, phòng Chung Tình đã tắt đèn, nhưng nhìn kỹ phát hiện hình như có chút ánh sáng.
- Chị ấy... vẫn chưa ngủ...
Trương Thắng đưa điếu thuốc lên môi, đến khi thuốc cháy gần hết mới nhận ra, dúi vào gạt tàn, do dự một hồi bấm số của Chung Tinh, vừa bấm xong dũng khí mãi mới tích góp được đã biến mất sạch sẽ, khi tiếng chuông bên kia vừa mới reo thì y lại vội tắt máy.
Chung Tình nghe thấy di động kêu được nửa chừng thì tắt, nhíu mày cầm lên xem, thấy tên Trương Thắng, ngồi thừ ra rồi khẽ mỉm cười, sau đó rón rén đi về cửa sổ, nấp sau rèm nhìn về văn phòng của Trương Thắng, nơi đó tối om, một lúc lâu trong bóng tối có ánh lửa lóe lên rồi tắt, trái tim cô cũng nhảy một cái.
Trương Thắng cầm di động lên rồi lại bỏ xuống, không biết tới lần thứ mấy cũng không có nổi dũng khí để nói một câu hoàn chỉnh: Xin lỗi chị.
Chung Tình ngồi bên máy vi tích đối chiếu sổ sách, di động để trên bàn, thi thoảng lại đưa mắt nhìn, nhưng nó không bao giờ vang lên lần nữa.
******
- Ừ, vậy nói chuyện tới đây thôi, lát nữa tôi tan ca rồi. Ha ha, em gái di động, thích nói chuyện với tôi nhỉ, có phải vì tôi thần bí và hóm hỉnh không?
Trương Thắng cầm di động nói đùa, ba ngày, chỉ vẻn vẹn ba ngày, bọn họ từ kẻ thù trở thành bạn thân thiết không gì không nói, đại khái đây chính là sự ưu việt của phương thức giao lưu qua internet: Anh không có bất kỳ gánh nặng nào, có thể thoải mái thổ lộ suy nghĩ trong lòng, phương thức giao lưu như thế có thể khiến những người hợp ý nhau nhanh chóng tiếp cận đối phương, trở thành bạn bè.
Hiện giờ ai cũng có thể dễ dàng giao lưu với nhau trên mạng, nhưng đó là năm 1997, Yahoo Messenger phải một năm nữa mới xuất hiện, QQ thì phải đợi thêm vài năm, mà Trương Thắng đến di chuột trên máy vi tính cũng thấy nó là điều kỳ diệu nữa là. Vậy là cơ duyên tình cờ, chiếc di động đã thay thế công năng QQ, giúp y lần đầu tiên tán gẫu với người không hề quen biết.
Áp lực công việc, quan hệ xã giao phức tạp, cái gì cũng có thể nói, nghĩ gì cũng có thể nói, nó đã thành phương pháp giúp Trương Thắng hóa giải áp lực công việc.
Thực ra tối hôm sau Trương Thắng nảy lòng từ bi, gọi điện lại cho em gái di động, nói không chấp sự ngang ngược vô lý của cô nữa, muốn trả lại di
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền