Chương 1381: Núi là núi xanh, lâu ngoài lâu
Núi là núi xanh, lâu ngoài lâu.
Nước là nước trong, trời ngoài trời.
Trên bầu trời một mảnh xanh biếc, từng áng mây trắng điểm xuyết màn trơqì, nhìn qua thì bầu trời như là bức tranh xinh đẹp. Nếu không phải có gió thổi qua, đám mây theo gió bay xa khiến hình ảnh không yên lặng mà trở thành thế giới.
Tô Minh ngơ ngác nhìn trên bầu trời, hắn đã thức tỉnh một tháng, dù chấp nhận sự thật nhưng vẫn không rõ ràng mình ở đâu. Ký ức còn giữ lại hình ảnh cuối cùng đoạt xá Huyền Táng. Bởi vì đẳng cấp sinh mệnh không ngang bằng nên khả năng đoạt xá rất nhỏ bé, nhưng khi Tô Minh đoạt xá thì đốt cháy sinh mệnh, linh hồn lên đỉnh điểm, bởi vậy rất có khả năng đoạt xá thành công. Nhưng nếu thành công thì tại sao Tô Minh không là Huyền Táng? Nếu thất bại thì bây giờ hắn đang ở đâu?
Còn nữa... Tô Minh cúi đầu nhìn thân thể của mình, im lặng.
Một thanh âm nghiêm túc vang bên cạnh Tô Minh:
- Huyền nhi, lại ngẩn người rồi.
Đó là một ông lão, biểu tình không giận mà uy, đầu đầy tóc bạc. Ông lão mặc áo dài màu xám, đầu đội mũ, tay chống gậy gỗ, ngoái đầu nhìn Tô Minh.
- Sư phụ.
Tô Minh nhìn ông lão trước mắt, dù đã thức tỉnh một tháng như mỗi khi thấy ông là tinh thần chấn động, không biết hình ảnh trước mắt là thật hay giả.
Bộ dạng ông lão là Thiên Tà Tử.
Giống y như đúc, ngay cả thanh âm cũng giống trong ký ức, không thể chia rõ quá khứ và hiện tại.
- Mới có tháng thứ nhất, ngươi nên nhớ tổng cộng sáu ngàn năm, trong sáu mươi vòng có mười vòng ngươi phải theo vi sư đi qua thiên sơn, vạn thủy, đi các bình nguyên nhìn mặt trời mọc và lặn, hiểu bốn mùa biến đổi, biết đạo lý thiên địa, tìm kiếm chân, tìm nhân tính thiện. Sau đó năm mươi năm ngươi phải đi du lịch một mình, chỉ như vậy thì ngươi mới có tư cách tranh đoạt với đại hoàng huynh, nhị hoàng huynh của ngươi, mới có cơ hội thành thái tử tương lai, lão phu không uổng công trông chờ vào ngươi.
Ông lão lạnh nhạt nói, giộng gậy gỗ xuống đất, nghiêng đầu đi tới trước.
- Theo ta.
Giọng ông lão tang thương vang vọng trong vùng núi rừng, dung hợp với gió núi biến thành đám mây dần tối đen trên bầu trời, rồi trở thành bông tuyết.
Lúc này là mùa đông.
Tô Minh yên lặng theo sau lưng ông lão, đi qua núi non, qua bờ hồ không đóng băng, hoàng hôn phương xa rơi rụng ảnh chiếu bóng dáng hắn trên mặt hồ. Đó là một thiếu niên, mặc áo dài màu xám, đội mũ, khuôn mặt tuấn tú, nhưng mặt thiếu niên luôn có nét mờ mịt. Tô Minh là tam hoàng tử của Cổ Táng quốc, có hai hoàng huynh. Cổ Táng quốc có một truyền thống là trước khi hoàng quyền thay đổi, tất cả hoàng tử phải bị tu sĩ do hoàng vương chỉ định mang đi du lịch sáu ngàn năm. Sáu mươi vòng năm tháng trôi qua, hoàng tử trở về tranh giành hoàng quyết, đã nhất định chỉ có một hoàng tử sống, máu của người khác đúc thành vương miện cho hắn, thành chúa tể đất nước. Nước này tên gọi Cổ Táng, là chúa tể vùng đất này, là chí tôn cả thế giới, đứng trên mọi tu sĩ, tông môn.
Đây là ký ức không biết có từ khi nào khắc sâu trong linh hồn như nó vốn thuộc về hắn, trừ ký ức vốn có ra. Nhưng Tô Minh không nhớ tên của đại hoàng huynh, không nghĩ ra bộ dạng của nhị hoàng huynh, ký ức sâu sắc nhất là ông lão trước mặt cần đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền