ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Cầu Ma

Chương 1382. Trận Đạo Thần hàng ảnh [1]

Chương 1382: Nước là nước trắng thiên ngoài thiên

Ông lão nhìn Tô Minh, thanh âm vang trong gió tuyết thật lâu không tán:

- Cửu trọng Đạo Thần có ba đạo tiên cảnh, có sáu thành đạo tiên cảnh, có tám là cực hạn được gọi là đại đạo tôn, còn chín thì có thể gọi là Đạo Thần. Trên đời này chỉ có ba Đạo Thần, từ xưa vĩnh hằng ba người bất diệt, chưa từng xuất hiện người thứ bốn, dĩ nhiên cũng không có đạo nhai.

Tô Minh lên tiếng:

- Thật sự không có?

Ông lão mỉm cười nói:

- Có!

Nụ cười già nua như sinh mệnh sắp đến cuối, nhưng giây sau nhìn lại đường như mới bắt đầu cuộc sống, ông lão không nói tiếp mà nhìn Tô Minh, ánh mắt lộ ra vui mừng.

Ông lão mỉm cười nói:

- Ngươi có thể tự mình đi du lịch rồi, ngươi phải thay đổi hình dạng, không gọi là Huyền mà đổi tên khác, gia nhập một tông môn, không ai biết ngươi là hoàng tử, chỉ có sáu ngàn năm sau... Cổ Táng quốc thành, ngươi phải trở về, ta sẽ ở ngoài cửa thành chờ ngươi. Khi ngươi bước vào cửa thành, ta sẽ dạy ngươi bài học cuối cùng.

Ông lão đứng dậy nhìn chằm chằm Tô Minh, cười xoay người đi hướng gió tuyết.

Tô Minh nhìn ông lão đi xa, mãi khi bóng dáng kia mơ hồ mới nhỏ giọng nói:

- Sư phụ, đời này người tên là gì?

Trong gió tuyết vọng lại giọng ông lão thật lâu không tan biến:

- Lòng ngươi đã có đáp án rồi.

Mười năm trước lúc Tô Minh thức tỉnh, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy ông lão thì đáp án đã có trong đầu.

Thiên Tà Tử!

Mặc kệ đời này, trong nhất giới này ông là ai, trong lòng Tô Minh ông lão chính là Thiên Tà Tử, là người cùng Diệt Sinh lão nhân bị quấy nhiễu nên lần tâm biến thứ chín bị loạn, từ đó dây dưa cho đến khi Tang Tương hủy diệt.

Tại giới cánh thứ bốn, Tô Minh nhìn thấy Liệt Sơn Tu cười thê lương lựa chọn hỷ diệt nhưng không thấy Thiên Tà Tử đâu, không cảm nhận được chút hơi thở của ông, giờ thì Tô Minh đã hiểu, nhưng nghĩ kỹ rồi lại không hiểu. Hiểu hay không hiểu không quan trọng, quan trọng là con đường dưới chân, cứ đi, đi cho đến ngày hiểu ra. Từng bước một đi tới, có một ngày ngoái đầu lại sẽ thấy tươi đẹp cầu chân.

Tô Minh mỉm cười, mặt nở nụ cười nhìn ngọn lửa, như thấy thế giới Tang Tương quá khứ hiện ra từng hình ảnh, những khuôn mặt, từng đoạn ký ức, chuyện xưa như gió.

Tô Minh nhỏ giọng nói:

- Thế giới này là chân thật cũng tốt, hư ảo cũng thế, mười năm trước sư phụ đã cho ta đáp án.

Nụ cười ẩn chứa hiểu ra.

- Ta cũng cho sư phụ đáp án.

Tô Minh nhắm mắt lại, trong gió tuyết, bên đống lửa, bông tuyết như bụi trần nối liền trời và đất.

Lòng Tô Minh tĩnh lặng, rèm mi phủ lên đôi mắt che giấu truy cầu cố chấp.

- Trận đoạt xá này... Huyền Táng, ta cùng ngươi. Để xem lần cuối cùng mở mắt, bắn ra tia sáng là thuộc về cái chết tang thương của ngươi hay là cố chấp điên cuồng của Tô Minh ta!

Mắt Tô Minh chợt mở ra, gió tuyết chợt tĩnh lặng, gió ngừng thổi, tuyết không rơi.

Hình dạng Tô Minh không còn là tuấn tú mười năm này, tóc mọc dài phủ lên vai, tới eo, màu sắc không còn đen mà nhuộm màu máu trong lòng hắn dung hợp thành tím đỏ. Mái tóc tím, áo trắng, hình dạng của Tô Minh không còn ngây ngô mà có tang thương, thân thể không gầy gò mà thon dài. Trong phút chốc Tô Minh lại biến về bộ dạng trong thế giới Tang Tương, hắn đã

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip