ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Cầu Ma

Chương 1389. Xuân Bóng Đêm

Chương 1389: Tên Của Ta Là Đức Thuận

Đạo không cô.

Có mấy người hiểu đạo thán đạo của ta không cô, nhưng cái gì là đạo? Tô Minh suy tư vấn đè này.

Giống như bây giờ Tô Minh là người thứ nhất ra khỏi vòng xoáy nhưng trên người hắn không có cảm xúc gì, chỉ có bình tĩnh, như trên con đường tìm đạo lòng người tĩnh biểu hiện vẻ mặt lạnh nhạt.

Tô Minh đi ra, gần trăm đệ tử tu sĩ phụ trách đệ tử ngoại môn Thất Nguyệt tông tu hành có một ông lão trông thấy bộ dạng của hắn thì biến sắc mặt, lộ vẻ khó tin. Mấy người khác trông thấy Tô Minh thì xì xầm với nhau, nhiều người nhìn hướng ông lão biến sắc mặt, trong mắt có hâm mộ và cung kính. Không phải lần đầu tiên bọn họ đưa đệ tử vào đất rèn luyện, biết rõ dù là lần nào thì người có tư cách bước ra đầu tiên chắc chắn là nổi bật trong lần này.

Nhưng lòng ông lão lạnh băng, mặt nặn nụ cười cay đắng, bản năng lùi mấy bước.

Khi ánh mắt mọi người rơi vào tay phải Tô Minh thì xung quanh chợt biến tĩnh lặng, lát sau là tiếng hút không khí. Bọn họ phát hiện tay phải Tô Minh cầm linh bài có hơn một trăm cái.

- Thiên tài!

- Lần rèn luyện này ra thiên tài!

- Ha ha ha ha ha ha! Trần huynh, lần này ngươi có hy vọng thăng cấp rồi! Chúc mừng chúc mừng, chỗ ngươi ra một thiên tài!

Những tu sĩ lộ vẻ mặt giật mình, khi họ nói xong thì Diệp Long theo sau lưng Tô Minh bước ra, trong tay cũng cầm một trăm linh bài. Các tu sĩ hoàn toàn rung động.

- Lần ... Lần rèn luyện này xuất hiện đến hai thiên tài!

- Hắn là Diệp Long, ta biết tiểu tử này, hắn là đệ tử của đại chấp sự!

- Một lần có hai thiên tài, rất hiếm thấy trong lịch sử Thất Nguyệt tông, nhưng không biết cuối cùng họ có thể trở thành trưởng lão không, có thể trong vòng trăm năm bước vào bất khả ngôn?

Những tu sĩ thấy Tô Minh, Diệp Long xuất hiện thì rung động tâm thần, vừa nói vừa nhìn hướng ông lão họ Trần và trung niên văn sĩ.

Trung niên văn sĩ mỉm cười, vui mừng, khen ngợi nhìn Diệp Long, đôi khi nhìn hướng Tô Minh, con ngươi co rút. Hiển nhiên Tô Minh xuất hiện nằm ngoài dự đoán của trung niên văn sĩ, gã vốn tưởng Diệp Long là người số một.

So sánh với trung niên văn sĩ thì mặt ông lão họ Trần đã không là tái nhợt nhưng nụ cười gượng gạo, đặc biệt ánh mắt nhìn hướng đám người sau lưng Tô Minh không thấy thiếu nữ lúc trước hấp thu thân xác bị Tô Minh đoạt xá, mắt lão lộ tia đau lòng, khi nhìn hắn lóe tia sát khí.

Trong khi đám người dưới đất xì xầm, ông lão khoanh chân trên bầu trời cũng lộ vẻ mặt rung động, ánh mắt rơi vào Tô Minh, Diệp Long, không để ý đến những đệ tử khác lục tục đi ra sau lưng hai người giờ trở thành nội tông.

Ông lão nhìn chằm chằm Tô Minh, Diệp Long, đứng dậy. Ông lão cho chút khách sáo với hai vị thiên tài này, không ai biết tương lai của hai thiếu niên như thế nào, nếu kết thiện duyên khi họ còn yếu thế thì sau này rất có lợi. Ông lão từng thấy nhiều ví dụ như vậy, đứng dậy định nói gì thì có một cầu vồng lao ra từ hướng Thất Nguyệt tông, khoảnh khắc đến gần, hóa thành một thanh niên.

Thanh niên mặc áo dài màu đỏ, vẻ mặt lạnh lùng, khi xuất hiện liếc mắt nhìn dưới đất. Ánh mắt rơi vào người Tô Minh, Diệp Long thì không còn lạnh lùng mà biến thành nụ cười.

Thanh niên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip