Chương 1390: Là Ai Đánh Thức Ta?
Lời nữ nhân vang vọng, xoay người đi xa. Tô Minh nhìn bóng lưng nữ nhân, mắt lóe tia sáng kỳ dị, hình ảnh trong đầu chớp lóe, dường như hắn nghĩ ra điều gì.
Tô Minh im lặng không lên tiếng, cất bước theo bóng lưng nữ nhân dần đi xa.
Mãi khi đến khu vực có lầu các vòng quanh nằm bên trái Thất Nguyệt tông, có trận pháp hình bát giác, bên trên trôi nổi một hạt châu to lớn cỡ cả mét. Nhìn từ bên ngoài trận pháp thì hạt châu không có gì kỳ lạ, không tỏa sáng rực rỡ. Nhưng khi nữ nhân đi vào trận pháp, Tô Minh không bước vào trong, hắn thấy hạt châu tỏa ánh sáng nhiều màu, quái dị là ánh sáng bị hạn chế trong trận pháp, không phát tán ra ngoài. Cho nên Tô Minh đứng ngoài trận pháp không thấy ánh sáng, chỉ khi bước vào trong mới thấy năm màu lấp lánh.
Nữ nhân nhìn hạt châu năm sắc, ngoái đầu nhìn Tô Minh, nhỏ giọng nói:
- Ngươi chờ ở đây một lúc, ta trở về ngay.
Giọng nữ nhân rất dịu dàng, không phải loại xem Tô Minh là tiểu bối mà cảm giác như ngang hàng.
Tô Minh không lên tiếng, gật đầu.
Nữ nhân cúi đầu, xoay người, giơ tay phải chỉ hướng hạt châu. Hạt châu chớp lóe ánh sáng như biến thành giọt nước, có một giọt bay vào đầu ngón tay cô. Giọt nước lập tức phủ khắp người nữ nhân, mang theo cô dung nhập vào hạt châu.
Tô Minh nhìn hạt châu, mắt chợt lóe, trầm ngâm, ngồi xuống trận pháp, vẻ mặt thản nhiên, nhắm mắt tĩnh tọa.
Trong hạt châu tồn tại thế giới như thiên ngoại thiên, trên bầu trời là năm sắc, mặt đất chia làm mười ba khối, trên mỗi khối đất tồn tại vô số sinh mệnh.
Nữ nhân đứng trên bầu trời, ánh mắt nhìn mười ba khối đất, cuối cùng đưa mắt nhìn khối đại lục thứ ba, lắc người hóa thành cầu vồng lao đi mục tiêu. Khoảnh khắc đến gần, nữ nhân thấy vô số ngọn núi dựng thẳng, có một số tu sĩ trên ngọn núi. Khi nữ nhân tới gần thì các tu sĩ ngẩng đầu lên nhìn, biểu tình khủng hoảng quỳ lạy.
Nữ nhân lao nhanh đi, mãi khi tới ngọn núi cao nhất trên đại lục thứ ba, núi như thanh kiếm đâm vào hư vô, nhìn từ xa có vẻ dữ dặn, khí lạnh âm trầm toát ra làm mặt đất dưới ngọn núi quanh năm đóng băng.
Khi nữ nhân đến gần ngọn núi thì có thanh âm như sấm đánh phát ra từ ngọn núi:
- Là ai!?
Có một người khổng lồ cao vài vạn mét, người đầy lông màu xanh lso đầu khỏi ngọn núi, mắt lóe tia sáng âm u, khi nói chuyện dấy lên cuồng phong làm băng tuyết bay lên che lấp trời đất.
Nữ nhân dừng bước, vẻ mặt cung kính cúi đầu hướng người khổng lồ lông màu xanh:
- Vãn bối Lan Lam kính chào pháp vương, có chuyện quan trọng cần bái kiến sư phụ.
Người khổng lồ lông màu xanh cẩn thận nhìn Lan Lam, nhếch môi cười, gật đầu, rụt trở lại ngọn núi, biến mất.
Sau khi người khổng lồ lông màu xanh biến mất thì Lan Lam biểu tình dứt khoát, thân thể mềm mại lắc người hóa thành cầu vồng lao hướng ngọn núi, một lúc sau đến gần, chợt tăng tốc vọt hướng đỉnh núi.
Không lâu sau, Lan Lam xuyên qua tầng tầng mây mù, xuất hiện trên đỉnh ngọn núi. Trên đỉnh núi đặt một quan tài, quanh năm trong băng tuyết gió rét đã bị đóng băng, thành vật duy nhất trên đỉnh núi. Quan tài không có nắp, xuyên qua tầng tầng lớp băng trông thấy có một bộ xương bên trong. Là hình người như đã chết, gầy gò, héo rút không thành hình.
Lan Lam đi đến bên quan tài
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền