Chương 1396: Ngươi là Tô Minh!
Tô Minh đứng giữa không trung lạnh nhạt nói:
- Ta thiếu một phó tòng.
Tô Minh liếc Bối Khung bị tay phải hắn túm lấy, mặt lão trắng bệch, lộ ra tuyệt vọng và cầu xin.
Trung niên văn sĩ áo trắng ngẩng đầu, cung kính nói với Tô Minh:
- Vương trưởng lão đã xem trọng người này thì là số của hắn. Lúc trước có chỗ hiểu lầm, xin Vương trưởng lão đừng để ý.
Trung niên văn sĩ áo trắng không nghi ngờ thân phận Tô Minh, chỗ này là Thất Nguyệt tông, sẽ không ai to gan đến nỗi giả mạo trưởng lão ngay tại chỗ. Hơn nữa trung niên văn sĩ áo trắng cảm thấy Tô Minh dù sao là người Thất Nguyệt tông, giả mạo trưởng lão sẽ bị vạch trần ngay. Lệnh bài xuất hiện toát ra gợn sóng mà không có trưởng lão nào tiến đến đã nói lên vấn đề.
Ông lão họ Trần vội nói:
- Xin Vương trưởng lão bao dung cho, là vãn bối lỗ mãng, tiểu đồ nhi có may mắn trở thành phó tòng của Vương trưởng lão là tạo hóa to lớn của hắn.
Ông lão họ Trần nặn nụ cười, ánh mắt kinh khủng, đã bị Tô Minh hù vỡ tim, không phải chấp nhiếp tu vi mà là thân phận của hắn trong tông môn làm lão không có ý định đi trêu vào. Ông lão họ Trần hối hận đến run lên.
Tô Minh lắc đầu, người xung quanh tim ngừng đập. Tô Minh nhìn ông lão họ Trần, biểu tình vẫn là nửa cười nửa không.
- Trở thành phó tòng của ta là tạo hóa?
Ông lão họ Trần vội đáp:
- Đúng vậy. Tất nhiên là tạo hóa to lớn, ai cũng khát vọng có được. Bối Khung, sau này ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Vương trưởng lão, phải trở thành khuôn mẫu cho các sư huynh đệ của ngươi.
Tô Minh bình tĩnh nói:
- Vậy thì... Ngươi đi theo ta, phó tòng ta lựa chọn không phải Bối Khung mà là... Ngươi.
Lời nói rơi vào tai ông lão họ Trần như sét giữa trời xanh, lão ngẩn ra, biến sắc mặt, bản năng thụt lùi.
Ông lão họ Trần lắp bắp:
- Cái... Cái này... Này...
Ông lão họ Trần toát mồ hôi lạnh ròng ròng, vội nói:
- Vương trưởng lão, ta là đại chấp sự của ngoại tông, việc này... Việc này...
Tô Minh vẫn cười, lúc trước ông lão họ Trần dùng môn quy nói chuynẹ thì hắn cũng đưa môn quy ra.
- Hứa tông chủ, ta không biết nhiều về môn quy, chuyện này ngươi hãy xử lý đi.
Thật ra tính tình của Tô Minh không nên châm chcihs ông lão họ Trần này, tính cách của hắn gai mắt thì giết ngay. Nhưng khi Tô Minh đoạt xá cảm giác Vương Đào hận ông lão họ Trần, là nỗi hận giết lão cũng không khuây khỏa, cần liên tục hành hạ. Nếu đã đoạt xá Vương Đào thì Tô Minh không ngại thỏa mãn tâm nguyện của người chết.
Trung niên văn sĩ áo trắng vội nói:
- Việc này... Hồi bẩm Vương trưởng lão. Dựa theo môn quy, trưởng lão có thể tùy ý quyết định vận mệnh của đệ tử ngoại tông và nội tông của mình, bao gồm chấp sự, nếu ai phản kháng thì có thể giết ngay. Nhưng nếu có trưởng lão khác ngăn cản thì cần hội trưởng lão quyết định.
Trung niên văn sĩ áo trắng lạnh lùng liếc ông lão họ Trần.
Tô Minh gật gù, nhắm mắt lại, khoảng hơn mười giây sau mở mắt ra, mỉm cười với ông lão họ Trần.
Tô Minh lạnh nhạt nói:
- Xem ra không có trưởng lão khác ngăn cản, còn ngươi, là muốn trở thành phó tòng của ta hay là... Biến mất?
Ông lão họ Trần nghe trong tai như tiếng chuông tan, người run rẩy nhìn bốn phía, sau đó cắn răng.
Ông lão họ Trần thốt lời:
- Vãn bối
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền