Chương 1397: Một Lần Đấu Pháp!
Con ngươi Tô Minh co rút, tay phải giơ lên ngừng giữa không trung, mắt sáng ngời nhìn Bối Khung, khóe môi cong lên nụ cười như có như không.
Bối Khung thấy nụ cười kia xong lòng run lên, tương đối với Tô Minh lạnh lùng thì lão sợ nhất vẻ mặt này của hắn, khiến lão không đoán ra lòng hắn nghĩ gì, không đoná ra bước tiếp theo hắn định làm những điều gì. Bối Khung tưởng tượng được Tô Minh chắc chắn sẽ hỏi tại sao lão biết tên của hắn, tại sao nhìn ra được bộ dạng bây giờ của hắn.
Tô Minh mỉm cười nói:
- Tô Minh, ngươi làm sao nhìn ra ta là Tô Minh?
Tô Minh không thủ nhận, mắt chợt lóe, áp lực hùng hồn bao phủ người Bối Khung.
Bối Khung do dự nhìn Tô Minh, cắn răng:
- Ta nói, ta nói... Là...
- Người... Vừa là Tô Minh nhưng cũng là tam hoàng tử của Cổ Táng quốc!
Tô Minh biểu tình như thường nhưng nghe xong lòng dậy sóng. Không ngờ Bối Khung biết nhiều như vậy, làm Tô Minh lặng im, mắt lóe tia sắc bén.
Bối Khung im lặng một lúc sau chậm rãi nói:
- Ba ngàn năm trước tam hoàng tử của Cổ Táng quốc rời khỏi hoàng đô đi vào chuyến du lịch sáu ngàn năm, hắn lạc lối trong du lịch, chìm đắm trong thời đại Tang Tương viễn cổ, lạc mất mình. Không chỉ có hắn lạc mất mình, bạn bè của hắn quen biết trong du lịch hễ ai có liên hệ với hắn thì sẽ vì bị liên lụy mà lạc lối. Ta thì dù tu vi không cao nhưng là hậu duệ của thiên sư Cổ Táng quốc, có được tuổi thọ dài hơn người thường rất nhiều, năm đó có tham gia vào số người lạc lối. Nhưng ta thức tỉnh nhanh hơn người khác, tỉnh dậy rồi phát hiện có lẽ vì huyết mạch của ta nên còn giữ lại ký ức lúc lạc lối, phát hiện những người lục tục tỉnh dậy vẫn mờ mịt, không có ký ức lúc lạc lối. Giống như là tĩnh tọa, hoảng hốt, có thể xem như một phần phân hồn, trong thế giới lạc lối bọn họ là bọn họ, trong Cổ Táng quốc bọn họ vẫn là bọn họ nhưng có điều khác đi.
Giọng Bối Khung khàn khàn ẩn chứa hồi ức, khi nhìn Tô Minh thì ánh mắt phức tạp.
Bối Khung cúi đầu, khẽ thở dài nói:
- Thế giới Tang Tương... Là giả.
Tô Minh im lặng, hồi lâu sau biểu tình không thay đổi, lạnh nhạt nói:
- Ngươi nói nhiều như vậy nhưng vẫn chưa đáp làm sao nhìn ra ta là Tô Minh.
Bối Khung cười khổ nói:
- Nếun hìn người bây giờ thi ta không thấy ra người chính là Tô Minh, là tam hoàng tử năm xưa, nhưng lúc trước người xuất hiện trước mặt ta không phải bản thể, là một lũ ảnh phân thân tu luyện Thất Mệnh thuật. Con người có thể có hình dạng khác nhau, nhưng ảnh thì như hồn của mỗi người, kích cỡ khác nhau dưới ánh nắng nhưng hiếm ai biết sắc đen trong cái bóng có thể bị người có lòng nhìn thấu chân thân. Chẳng qua không nhiều người hiểu thuật này, ta thì có huyết mạch thiên sư nên nhìn ra được khác biệt, cũng nhận ra thân phận của người.
Bối Khung có vẻ than thở, dường như hối hận nhìn ra thân phận Tô Minh.
Mắt Tô Minh chợt lóe, trong đầu hiện ra hình ảnh lúc Bối Khung thấy hắn thì rung động, khó tin, dường như mọi thứ giải thích thật hoàn mỹ.
- Ta đã nói ra hết sự thật mình biết rồi, hơn nữa mấy năm nay sau khi thức tỉnh ta suy ngẫm về việc năm đó người lạc lối có liên quan đến nhị hoàng tử, đại hoàng tử. Chắc là hai người kia liên hợp đẩy người vào lạc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền