Chương 83: Thẩm ân công có trí tuệ và mưu kế vô song! Một đòn giết hết
Ông chủ già đời thô bỉ chuyên buôn tranh khiêu dâm cảm thấy lương tâm có chút băn khoăn, bỗng nhiên buông ra một câu:
- Thẩm công tử, ngài thật là nham hiểm...
- Hửm? - Thẩm Lãng đưa đôi mắt vừa đẹp vừa lạnh như băng nhìn sang.
Đặng Tiên lập tức nói:
- Không, không, Thẩm ân công ngài thật đúng là trí tuệ và mưu kế vô song!
...
Chúc Văn Hoa mang theo hai trăm tên học trò, trùng trùng điệp điệp vọt tới.
Gã tính nhẩm lần hao tổn đợt này, bình quân mỗi người phải ba lượng bạc, cộng lại cũng tầm tầm ba mươi lượng vàng.
Đổi thành người thường căn bản không chơi nổi giá lớn như vậy.
Nhưng đối với gã Chúc Văn Hoa mà nói, số tiền này căn bản không coi là cái gì.
Mặc dù là buổi tối, nhưng đám người kia thanh thế quá lớn, bình dân thành Lan Sơn không khỏi vô cùng kinh ngạc, tiếp đó có mấy tên hóng hớt nhiều chuyện theo sau.
Ha ha, dân chúng vô tri chúng ta lại lên trận rồi.
Khi vọt tới trước hiệu sách Xuân Sắc, đã có chừng hơn một nghìn người.
Không chỉ có như thế, thành chủ Lý Phương còn âm thầm điều động mấy trăm tên binh sĩ đến đây bảo vệ trật tự.
Mà chính ông ta thì ở phủ Thành Chủ bên trong đợi trò hay trình diễn.
- Thẩm Lãng, nhà ngươi nghìn vạn lần đừng để cho ta thất vọng!
Lời bạt của vị thành chủ đại nhân này xem Thẩm Lãng giống như là bạn tri kỷ qua sách vở.
Có một loại cảm giác nhìn sách đoán cá nhân tác giả.
Ông có cảm nhận sâu sắc, Thẩm Lãng nhất định là một kẻ vừa nham hiểm vừa phóng đãng.
...
Hai khắc sau!
Hơn một nghìn người bao vây hiệu sách của Đặng Tiên chật như nêm cối.
- Đặng Tiên, ra đây!
Chúc Văn Hoa không có kêu gọi đầu hàng, mà là ẩn trong đám người, thân phận quý trọng nên phải tỏ ra rụt rè nhất.
Kẻ kêu gọi đầu hàng chính là chó săn số một trong mớ thủ hạ của gã, tú tài Uông Thế Minh.
Một lát sau, cánh cửa hiệu sách mở ra, Đặng Tiên đi ra, sắc mặt của ông ta xanh mét như vừa bị hù dọa.
- Các vị... Có, có chuyện gì a? Lại kéo người đông như vậy?
Chó săn số một Uông Thế Minh nói:
- Đặng Tiên, ngươi đã biết mình phạm vào sai lầm lớn như thế nào chưa?
Đặng Tiên từ tốn đáp lời:
- Tiểu nhân không biết.
Chó săn Chúc Văn Hoa nói:
- Loại sách thấp kém như Phong Nguyệt Vô Biên mà ngươi cũng dám ra, đây không phải là đục khoét tâm hồn những người đọc sách chúng ta sao? Ngươi đây muốn làm kẻ thù của tất cả những học trò thành Lan Sơn sao.
- Phẹt!
Trong lòng Đặng Tiên muốn phỉ nhổ một cái.
Đám không biết xấu hổ nhất chính là đám học trò các ngươi, ba ngàn bản Phong Nguyệt Vô Biên hôm nay tối thiểu có một phần ba do đám người đọc sách các ngươi mua đấy chứ ai.
Hơn nữa đám mấy người mua xong sách không lâu sau đã đi đến lầu xanh.
Đừng hỏi Đặng Tiên làm sao mà biết được, bởi vì ông chủ mấy cái lầu xanh trong thành đều đưa tới lẵng hoa.
Ông chủ Lý của cái kỹ viện lớn nhất có một câu nói toạc móng heo:
- Tiểu Hồng nhà chúng ta ngay cả thời gian rửa mông cũng không có.
Bây giờ luôn mồm bảo đục khoét tâm hồn các ngươi sao?
Tâm hồn của các ngươi vốn bẩn thỉu như vậy, còn phải cần tới ta đục khoét sao?
- Chớ cùng ông ta nhiều lời, loại người thấy tiền sáng mắt tầm thường không thể tả, nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền