Chương 84: Quá thảm! Đây là muốn đuổi tận giết tuyệt mà
Quá thảm! Đây là muốn đuổi tận giết tuyệt mà.
Mấy trăm tên học trò ở đây trong nháy mắt đờ người ra.
Đã nửa đêm rồi, trời đã không còn nóng như vậy, nhưng rất nhiều người đổ mồ hôi lạnh tuôn như suối.
Bên kia Đặng Tiên còn đang biểu diễn, ông đấm ngực giậm chân nói:
- Vì tuyên dương tân chính của quốc quân, Đặng Tiên ta đây gần như táng gia bại sản in mấy nghìn bản 《 Chiếu Thư Tân Chính 》, ta là người yêu nước.
- Thật không ngờ chỉ một cây đuốc đốt sạch hết thảy, ta muốn tố cáo, ta muốn đi phủ thành chủ, phủ Thái Thú, phủ Tổng Đốc thưa các ngươi.
Uông Thế Minh cảm thấy nguy hiểm trí mạng, gã sợ đến hô hấp không nổi mà.
Toàn thân gã run rẩy kêu lên:
- Có âm mưu, vụ này nhất định có âm mưu. Những quyển sách bị thiêu hủy ấy, chắc chắn không phải 《 Chiếu Thư Tân Chính 》.
Thực ra gã đã đoán đúng, chân chính 《 Chiếu Thư Tân Chính》 cũng chỉ có một bao mà thôi, còn dư lại cũng chỉ là hàng sách bỏ đi tồn kho bán không được mà thôi.
Thế nhưng, mấy cuốn sách còn lại bị đốt ráo trọi rồi.
Cái bao 《 Chiếu Thư Tân Chính》 cũng chỉ cháy một phần.
Đặng Tiên lạnh lùng nói:
- Mấy nghìn người ở đây cũng nhìn thấy rõ ràng đó, các ngươi đốt rõ rành rành là 《 Chiếu Thư Tân Chính》.
Chó săn Uông Thế Minh bảo:
- Nói bậy, chúng ta đốt mấy chục bọc sách bên trên ngoài giấy dầu đều rõ ràng viết 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》.
Đặng Tiên buồn bã nói:
- Chính ngươi mới trợn mắt nói mò đấy.
Sau đó, ông ta xách một bao chứa giấy dầu đưa ra.
Mặt trên viết rõ bốn chữ 《 Chiếu Thư Tân Chính》, nơi nào là 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 hả?
Uông Thế Minh tức khắc đực mặt ra.
Cái này... cái này gặp quỷ sao?
Vừa rồi phía trên những gói giấy dầu rõ ràng viết là 《 Kim Bình Mai Phong Nguyệt Vô Biên 》 cơ, căn bản không có bốn chữ 《 Chiếu Thư Tân Chính》 này nhé.
Ơ, đây là có chuyện gì vậy?
Nguyên nhân căn bản vụ này cũng chả cần giải thích.
Có mấy thứ bị lửa đốt, màu sắc liền biến mất.
Mà mấy chữ viết lúc đầu không nhìn thấy, thế nhưng một khi bị lửa cháy liền hiện ra.
Đối với Thẩm Lãng mà nói, hoàn toàn là chút tài mọn ấy mà.
Lúc này, một bóng dáng ngọc thụ lâm phong, nổi bật không giống kẻ khác bước ra.
Ánh mắt Chúc Văn Hoa co rụt lại.
Hoá ra người thao túng hết thảy âm mưu là mày hả, Thẩm Lãng!
Thẩm Lãng chậm rãi nói:
- Các ngươi đốt cháy 《 Chiếu Thư Tân Chính》của quốc quân, đây là tâm tồn bất mãn, ý đồ mưu phản nhé!
Thân thể chó săn Uông Thế Minh run bần bật.
Thẩm Lãng nói:
- Chủ bộ đại nhân, công khai chống lại quốc quân tân chính, vậy phải chịu tội gì nhỉ?
Bởi vì sợ chuyện gây phiền phức to, cho nên Thành chủ Lý Phương phái hơn một trăm tên lính qua đây giữ trật tự, dẫn đầu là chủ bộ Tống Mẫn.
Vị chủ bộ đồng dạng vô cùng trẻ tuổi, chỉ có ba mươi tuổi, cũng xuất thân cử nhân.
Nghe Thẩm Lãng hỏi, gã đi tới đáp:
- Cướp đoạt toàn bộ công danh, phạt đánh ba mươi gậy, đày đi đảo Nam Thiên.
Lời này vừa ra, đông đảo học trò gây chuyện sợ muốn vãi tè ra quần.
Đương nhiên, đại đa số học trò trong đây đều không có công danh gì hết, cũng không thể cướp đoạt, nhưng mà phạt đánh ba mươi gậy thực là đáng sợ, da bọn họ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền