Chương 86: Thẩm Lãng vô địch! Chúc Văn Hoa bi thảm nhất trần gian!
Nghe những lời này.
Chúc Văn Hoa liền ngớ người.
Thẩm Lãng này là thằng điên sao? Lại dám nói với cha gã như vậy?
Dù cho Bá Tước Huyền Vũ đích thân tới, cũng không dám đối xử vô lễ với người cha Chúc Lan Đình của gã đấy.
Còn cần thể diện của quý tộc hay không?
Mà Tử tước Chúc Lan Đình cũng hơi kinh ngạc.
Sao gặp phải một người không theo lệ thường thế này hả?
Chẳng nể mặt như vậy, sẽ dễ kết thành tử thù đấy có biết hay không?
Giữa quý tộc, dù cho có huyết hải thâm cừu, cũng là gặp mặt cười hì hì.
Còn chuyện đâm dao sau lưng, hoặc là thọt vợ của đối phương, lại là một chuyện khác.
Cho nên, sắc mặt Tử tước Chúc Lan Đình có chút khó coi.
Thẩm Lãng vẫn nằm lười trên ghế, nói:
- Tử tước Chúc Lan Đình, con người của ta rất thẳng thắn, chuyện cong hay khom gì đó ta không chơi được, có thể ngài chơi khá vụ này đi.
Ôi, tiếc cho cái thứ ngoan cố này, thế giới này không ai hiểu.
- Từ trước đến giờ con người của ta cũng không chơi đâm sau lưng người khác. - Thẩm Lãng tiếp tục nói:
- Bởi vì, ta đều trực tiếp thọc nhé.
Mặt Tử tước Chúc Lan Đình co giật một hồi.
Chúc Văn Hoa nổi giận ngay, gã lạnh giọng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi biết mình đang cùng ai nói chuyện sao? Đứng dậy cho ta, đừng làm xấu mặt phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Thẩm Lãng xem gã như là không khí vậy, hướng Chúc Lan Đình bảo:
- Cho nên ta cũng chẳng nói xa nói gần ha, trực tiếp ra điều kiện.
Tử tước Chúc Lan Đình nói:
- Cháu cứ nói đi.
Thẩm Lãng nói:
- Thứ nhất, con trai ngài trêu chọc đến ta, ngài là phụ thân hắn, nuôi con không dạy từng bước thì đã sai mất rồi, cho nên nhân tiện ngài trước mặt mọi người, tát cho hắn hai bạt tai mạnh vào, đánh cho xịt máu ấy.
Hắn vừa nói xong Chúc Văn Hoa lập tức đều muốn nổi khùng, gã xém nhịn không nổi muốn rút kiếm ra.
Thẩm Lãng nói:
- Thứ hai, Chúc Văn Hoa viết 《 Mộng Uyên Ương 》 là thứ chó má gì hả, cẩu huyết ấu trĩ, cũng chỉ biết lừa tiền tiêu vặt của một ít thiếu nữ ngu ngốc, ngài bắt hắn đi tìm hết thảy số sách dư lại chưa có bán ra, chất tại đây, tự tay đốt trước mặt mọi người. Chẳng phải hắn thích đốt sách sao? Để hắn đốt cho thỏa thích là xong.
- Con người của ta thực khoan dung độ lượng, chỉ có hai điều kiện này thôi. - Thẩm Lãng nói xong, lại nằm ườn ra ghế.
- Ha ha ha... - Chúc Văn Hoa cười:
- Thẩm Lãng, ngươi bị điên thật sao? Lại đưa ra điều kiện vớ vẩn vô tri như thế, mơ mộng hão huyền đi.
Tử tước Chúc Lan Đình hờ hững hỏi:
- Dựa vào cái gì?
Đúng vậy?
Dựa vào cái gì?
Mọi người trong lòng biết rõ, Thẩm Lãng nhà ngươi căn bản cũng chẳng thể quăng tội danh chống lại tân chính, ý đồ mưu phản vu oan lên đầu Tử tước phủ Lan Sơn.
Thẩm Lãng nói:
- Thứ nhất, ngài giao ra đất phong cùng binh quyền, về sau tính toán đi theo con đường làm quan đi. Con lớn nhất của ngài làm quan võ, con thứ hai Chúc Văn Hoa đi lối khoa cử làm quan văn, hơn nữa còn muốn cùng Trương Xung thông gia, đúng không?
Tử tước Chúc Lan Đình không đáp.
Nhưng sự thực quả là như thế.
Mất đi đất phong cùng binh quyền, cũng không thể miệng ăn núi lở đi, gia tộc trăm năm dù sao vẫn không thể vì vậy mà xuống dốc.
Cho nên, Tử tước
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền