Chương 87: Bùng nổ thành Huyền Vũ! Hỏa thiêu Từ Thiên Thiên! Ha ha
Thẩm Lãng say sưa mà nhắm mắt lại.
Thật là thoải mái, quá đã!
Đây là âm thanh tát vô mặt đó.
Thoải mái nhất là bản thân mình còn chẳng cần ra tay, trực tiếp để cho kẻ địch vào đại lao.
Chuyện sảng khoái thế này dễ bị nghiện, sau này nếu không làm người ta mất mặt thì phải làm sao đây?
Đâu chỉ có hai cái bạt tai.
Tử tước Chúc Lan Đình ước chừng đánh mười lăm mới dừng lại.
Bởi vì, ông ta xem việc tát vào thằng con chính là đánh Thẩm Lãng..
Tưởng tượng mỗi một bạt tai của mình là quất vào trên mặt Thẩm Lãng, cho nên càng ngày càng mạnh.
Trực tiếp đem con trai Chúc Văn Hoa đánh cho miệng mũi ra máu, sưng như cái đầu heo.
Bên cạnh thành chủ Lý Phương hả họng nhìn hết chuyện này, ngay cả ông ta cũng cảm thấy đau.
Mà Chúc Văn Hoa từ nhỏ đến lớn, chẳng bao giờ gặp sỉ nhục như thế.
Bị phụ thân đánh không tính là sỉ nhục gì cả, nhưng trước mắt bao người chịu đòn, chính là một chuyện khác.
Hơn nữa hắn Chúc Văn Hoa từ nhỏ đến lớn liền đặc biệt ưu tú, dưỡng thành tính cách kiêu ngạo.
Lúc này chịu nhục, nội tâm tức giận gần như muốn xốc lên cả đỉnh đầu.
Trời cao không có mắt, trời cao không có mắt!
Tử tước Chúc Lan Đình thản nhiên nói:
- Thẩm công tử, cháu hài lòng rồi chứ?
Thẩm Lãng nói:
- Còn có điều kiện thứ hai nữa, đem toàn bộ quyển《 Mộng Uyên Ương 》 tồn kho toàn bộ tiễn qua đây, để Chúc Văn Hoa tự đốt đi.
Chúc Văn Hoa nhà ngươi lúc trước không phải là muốn đốt sách của ta à?
Như vậy hiện tại, ngươi liền tự mình động thủ, thiêu hủy sách của chính ngươi đi.
Phóng hỏa đốt sách người khác tuy vô cùng thoải mái, nhưng đốt sách của mình có thể sẽ thoải mái hơn cũng nói không chừng.
- Không...
Chúc Văn Hoa la thất thanh.
Tuy rằng viết sách là vì củng cố danh tiếng, vì thu hút chú ý của Trương Xuân Hoa, nhưng đó cũng là tâm huyết gã khổ cực vất vả viết ra.
Nhưng mà quyển sách này là tâm huyết của gã, lại chưa chắc là tâm huyết của Chúc Lan Đình.
Có một câu nói rất hay.
Phong thần thì phong thần, không phải phong thần cho ta. Máu từ tâm huyết cũng chẳng phải máu của ta
Chúc Lan Đình thản nhiên hạ lệnh:
- Chở tất cả đống sách đó tới đây.
- Vâng!
...
Khoảng chừng một lúc lâu sau!
Toàn bộ《 Mộng Uyên Ương 》của Chúc Văn Hoa, tổng cộng hơn bốn ngàn bản sách tồn kho, được chở tới toàn bộ.
Mất đến mấy xe ngựa.
Mấy nghìn quyển sách này được tháo xuống từ trên xe ngựa chất đống ở ở giữa, giống như một hòn núi nhỏ.
Bởi vì lượng tiêu thụ trước đó quá tốt, cho nên đống sách này là chuẩn bị đánh phá kỷ lục.
Chúc Văn Hoa cùng Trịnh Xương Niên thương nghị, tổng cộng ấn hành sáu ngàn bản.
Ngày hôm nay tổng cộng bán năm trăm bản chừng đó, còn dư lại hơn năm ngàn bản.
Thẩm Lãng thản nhiên nói:
- Chúc Văn Hoa, ngươi động thủ đốt đi, chẳng lẽ còn muốn ta vì ngươi châm lửa phải không?
Chúc Văn Hoa thực sự muốn liều mạng, định rút kiếm chém đầu Thẩm Lãng.
Như vậy khẳng định đặc biệt đã ghiền, toàn bộ thế giới đều an tĩnh tốt đẹp.
Thế nhưng, gã không dám.
Người hầu bên cạnh đốt một cây đuốc rồi giao vào tay của Chúc Văn Hoa, còn Chúc Lan Đình thản nhiên nói:
- Hôn sự của con và tiểu thư Trương Xuân Hoa đã định rồi, không cần viết những thứ đồ ngổn ngang này.
- Đây, đây không phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền