Chương 417: Có ai uy hiếp em sao?
Trương Như Vân gọi Âu Dương Tịnh ra khỏi lớp. Trước khi để Âu Dương Tịnh đi giúp gọi hồn, Trương Như Vân đặt cho cô nhóc một câu hỏi:
"Âu Dương, trước đó tôi không có mặt trong lớp, lúc thầy Chu giúp quản lý lớp có xảy ra chuyện gì trong lớp không?"
Tầm mắt Âu Dương Tịnh liếc sang một bên, trong mắt tràn đầy sợ hãi và chột dạ. Một lúc lâu, cô nhóc mới đáp:
"Không... không có chuyện gì xảy ra cả..."
Lâm Trục Nguyệt hỏi:
"Có ai uy hiếp em sao?"
Đôi mắt Âu Dương Tịnh khẽ run lên, cô nhóc lắc đầu: "Không có."
"Có, chắc chắn là có."
Lâm Trục Nguyệt nắm lấy tay cô nhóc:
"Nói cho bọn chị biết rốt cuộc là chuyện gì, được không? Em bị uy hiếp như thế nào cũng hãy kể lại. Bọn chị là đặc vụ do cục an ninh quốc gia phái tới để xử lý chuyện này, trong vụ án này bọn chị có quyền quyết định then chốt. Chị đảm bảo với em, chị nhất định sẽ bảo vệ em."
"Hơn nữa, chuyện này liên quan đến mạng người, bất kỳ ai buộc em phải im lặng, cố tình che giấu sự thật, vốn dĩ đều sẽ bị xử lý. Sau khi chân tướng bị phơi bày, bản thân họ cũng khó mà bảo toàn, sẽ không còn khả năng đe dọa em nữa."
Âu Dương Tịnh không biết liệu mình có thể tin tưởng Lâm Trục Nguyệt hay không. Cô nhóc khép mắt lại, nội tâm giằng xé. Nếu không, thì Tiểu Bạch thật sự quá đáng thương rồi...
Một lúc lâu sau, cô nhóc ngẩng lên, nhìn về phía Lâm Trục Nguyệt. Cô nhóc muốn tin tưởng Lâm Trục Nguyệt, không, cô nhóc muốn sự thật về cái chết của Chung Thính Bạch được phơi bày...
Âu Dương Tịnh vừa nói, vừa bắt đầu khóc thút thít:
"Tối hôm đó, sau khi về ký túc xá, Tiểu Bạch nói có đồ để quên trong lớp, phải quay lại lấy... Em hỏi có cần em đi cùng không, cậu ấy nói không cần, sau đó cậu ấy không bao giờ quay lại nữa."
Tiếp theo, Âu Dương Tịnh kể lại:
"Hôm Tiểu Bạch nhảy lầu, thầy dạy Vật Lý đang coi lớp. Hình như thầy ấy đã uống rượu, cả người say khướt... Rõ ràng mấy phút trước thầy còn cười nói, rồi gọi Tiểu Bạch lên bảng giải một bài tập Vật Lý. Tiểu Bạch không trả lời được, thầy lập tức nổi giận, nổi giận dữ dội..."
Âu Dương Tịnh cúi đầu xuống, trên gương mặt lộ ra vẻ không nỡ:
"Thầy ấy đã nói với Tiểu Bạch rằng, đừng đi học nữa, cứ tiếp tục đi học chỉ là đang phí tiền của cha mẹ cậu ấy thôi."
"Đúng rồi, lúc đó không chỉ có Tiểu Bạch bị gọi lên bảng làm bài tập Vật Lý, mà cả Vu Liên cũng bị gọi. Cậu ấy cũng không giải được. Thầy Vật Lý đã đá một cú rất mạnh, từ trên bục giảng đá thẳng cậu ấy ngã về phía cuối lớp... Vu Liên lúc đó đứng dậy ngay, sau đó cũng không xin nghỉ, cho nên chắc là không bị thương gì nghiêm trọng..."
"Vu Liên thấy mình không sao, nên không định đi mách. Còn Tiểu Bạch... Tiểu Bạch chỉ bị mắng thôi, mà giáo viên mắng học sinh cũng là chuyện rất bình thường đúng không ạ... ?"
Âu Dương Tịnh khóc sụt sùi nói:
"Lúc đó trong lòng em nghĩ, lớp mười hai thì ai mà chẳng mệt, nên chỉ tùy tiện an ủi cậu ấy vài câu thôi. Tất cả là lỗi của em, nếu lúc đó em quan tâm nhiều hơn một chút, có lẽ cậu ấy đã không nhảy lầu rồi, đúng không... ?"
Sau đó, Âu Dương Tịnh kể tiếp:
"Chiều hôm đó, sau khi ăn cơm ở căn tin về lớp, Tiểu Bạch vừa nhìn ra cửa sổ vừa nói với em: "
Tiểu Tĩnh, tớ thấy mệt quá." Lúc ấy,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền