Chương 418: Con muốn cuối tuần đến thư viện đọc sách giải trí
Trường cấp ba số 16 Ngô Cự thị từ trước đến nay vẫn luôn áp dụng kiểu giáo dục áp lực cao. Đến học kỳ hai lớp mười một, giờ vào lớp buổi sáng còn bị đẩy lên sớm thành 5 giờ 50. Học kỳ đầu năm lớp mười, học sinh vẫn còn có thể nghỉ ngơi vào Chủ nhật. Nhưng bắt đầu từ học kỳ hai lớp mười, Chủ nhật đã biến thành tiết học bù "tự nguyện", về chuyện thời gian nghỉ ngơi - chính là tối thứ Bảy không có tiết tự học, sáng Chủ nhật không có tiết tự học sớm, đó chính là khi nghỉ ngơi duy nhất của bọn họ.
"Các em có một đàn chị, thành tích cực kỳ giỏi, nhưng đến năm lớp 12 thì lại quá chủ quan, kết quả là thi đại học không đỗ được trường như mong muốn. Sau đó chị ấy đi học được vài ngày thì bỏ, quyết tâm học lại. Nửa đêm mười hai giờ mới ngủ, bốn giờ sáng đã dậy, khổ luyện một năm, cuối cùng cũng thi đỗ vào Đại học Nguyên."
"Bạn Trần Tĩnh Di lớp bên thì vọt lên vị trí thứ hai toàn khối. Bạn ấy không dậy quá sớm, nhưng buổi tối trong ký túc xá kéo rèm lại, học đến một hai giờ sáng. Nỗ lực thật sự sẽ được đền đáp."
"1. 01 mũ 365 thì xấp xỉ 37. 78, còn 0. 99 mũ 365 thì xấp xỉ khoảng 0. 03. Mỗi ngày học thêm một chút, hay bớt đi một chút, sau một năm sẽ tạo ra sự khác biệt to lớn đến vậy..."
Thế nhưng, cho dù đã chăm chỉ đến thế, môn Vật Lý cô bé vẫn không tài nào nắm bắt được. bình thường khi nộp bài tập, chỉ vì sai quá nhiều mà thường xuyên bị thầy gọi riêng để nói chuyện. Vì bị cảm cúm nên Trương Như Vân xin nghỉ dạy, thầy dạy Vật Lý là Chu Đông Hải tạm thời quản lý lớp 12-7, chiếm luôn tiết tự học cuối buổi chiều để giảng bài.
Thế nhưng, trạng thái của ông ta thực sự không hề thích hợp để đứng lớp... Ông ta đã uống rượu, hai gò má đỏ bừng, giọng nói ngà ngà say, tính khí cũng thất thường. Khuôn mặt vuông vức đến mức có thể so với chữ "Điền", lúc thì còn đang cười, thoắt cái lại nổi giận. Chu Đông Hải gọi học sinh lên bục, giải bài tập mà mình vừa viết trên bảng đen.
Chung Thính Bạch và Vu Liên cùng bị gọi lên bảng. Vu Liên viết được chữ "giải", lập ra vài công thức, rồi liền bị bí, đứng thật lâu cũng không viết thêm được gì nữa. Chu Đông Hải ôn hòa hỏi:
"Không biết làm à?"
Vu Liên đáp:
"Xin lỗi thầy..."
Chu Đông Hải cố ý làm vậy, bởi điểm số môn Vật Lý của cả hai người họ đều rất bấp bênh, lúc cao lúc thấp. Chu Đông Hải đột nhiên nổi giận dữ, túm lấy Vu Liên, rồi đá thẳng cậu từ bục giảng xuống. Cú đá ấy cực kỳ tàn bạo, thân hình gầy gò của Vu Liên lập tức bị hất văng đến cuối lớp, sự bạo lực bất ngờ này khiến cả lớp học rơi vào im lặng tuyệt đối. Chung Thính Bạch, vốn cũng không giải nổi bài, sợ đến mức thơ cũng không dám thở mạnh.
Chu Đông Hải vẫn còn sót lại chút lý trí, ông ta không ra tay với Chung Thính Bạch. Nhưng sự bất lực của cô càng khiến ông ta phẫn nộ, ông ta quát ầm lên:
"Học? Học cái gì mà học? Bài như thế này mà cũng không làm nổi, em ở đây học hành thì chỉ tổ lãng phí tiền của bố mẹ em thôi! Đừng học nữa! Xuống đi!"
Ánh mắt Chung Thính Bạch thoáng u ám. Chung Thính Bạch siết chặt viên phấn trong tay.
Tan học, cô bé cùng Âu Dương Tịnh đi đến nhà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền