**Chương 79: Đó là trách nhiệm của chúng tôi**
Cơm nước xong, Văn Mịch Yên và Diệp Dương Gia ngủ luôn trong xe.
Cùng lúc ấy, Lâm Trục Nguyệt và Thời Xán thì quay lại linh đường.
Người mất có bốn con trai và một con gái. Trong đó, ba người con trai đã mất sớm hơn cả ông cụ, còn người con gái vì bất mãn với cha mẹ từ thời trẻ nên bỏ đi tha hương không chịu quay về. Bởi vậy, người túc trực bên linh cữu giờ chỉ còn cậu con út Thiên Tứ và gia đình trưởng thôn, cũng là anh em ruột với ông cụ.
Thiên Tứ quỳ gối trong linh đường đang cặm cụi châm dầu trẩu vào đèn. Đây là tập tục của nơi đây, trước khi hạ táng hương không được tắt, đèn không được lụi, thế nên lúc nào cũng phải có người trông coi.
Trước khi ra ngoài, ông không quên dặn dò:
"Nhớ châm thêm dầu cho đèn, hương cũng phải thắp liên tục. Cứ cách hai tiếng thì đốt chín tờ vàng mã."
"Xin lỗi, chú có thể ra ngoài một lát không?"
Lâm Trục Nguyệt nói với người đàn ông trung niên vừa thêm dầu trẩu xong:
"Linh Sư khi làm nhiệm vụ rất nguy hiểm, nếu chú ở trong phòng có thể sẽ bị liên lụy."
Người đàn ông gật đầu, lập tức đứng dậy chuẩn bị ra ngoài.
Ông rất phối hợp với nhóm linh sư bởi trước đó từng mơ thấy cha mình bị xiềng xích kéo đi, đau đớn cầu cứu mình. Ông nghĩ, nếu người mang cha mình đi không phải quỷ sai, thì nhất định phải phối hợp với Linh Sư để bắt kẻ đó lại.
May mà Thiên Tứ khá lý trí. Ông biết Thời Xán đang nói sự thật, chuyện thành ra thế này không phải do Thời Xán mà là do "quỷ sai" kia. Ông cúi đầu, khẽ nói:
"Xin các vị nhất định phải bắt được nó."
Nói xong ông mới rời khỏi linh đường.
Lâm Trục Nguyệt cũng phụ một tay. Cô nhận tàn hương, hùng hoàng, chu sa từ tay Thời Xán, rồi hòa với nước bùa được chế từ lá bùa trấn tà được đốt thành tro. Trộn xong, cô bắt đầu rắc hỗn hợp này lên từng ô cửa sổ một.
Thời Xán thì đóng hai chiếc đinh cách mặt đất khoảng 30 cm ở khung cửa, nhúng sợi chỉ đỏ vào nước bùa, đồng thời rắc một lớp tàn hương mỏng phủ kín sàn linh đường.
Sau khi mọi thứ được chuẩn bị ổn thỏa, hai người kê hai chiếc ghế gấp nhỏ ngồi hai bên cửa, mỗi người cầm một đầu sợi chỉ đỏ đã ngâm trong nước bùa. Sợi chỉ đỏ chưa được căng, buông thõng trên mặt đất.
Bọn họ đang lặng lẽ chờ đợi "quỷ sai".
Nhưng lại có kẻ không chịu ngồi yên.
Bạch Ngọc Thành khi thì mang trà đến, khi thì mang hồng, chẳng mấy chốc lại mang đến một túi bánh trứng cuộn tự làm...
Thời Xán đã nhíu mày từ lúc cậu ta mang đồ vào, đến khi mang bánh trứng cuộn thì cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
"Cậu đừng tới làm phiền nữa được không?"
Thời Xán chẳng buồn nể mặt:
"Cậu cứ ra ra vào vào như vậy làm ảnh hưởng bọn tôi bắt quỷ. Nếu đêm nay không bắt được, đêm mai lại phải canh tiếp, thế mới gọi là vất vả."
"Tôi chẳng phải đã nói không được vào linh đường rồi sao? Tai cậu có vấn đề à? Muốn tôi giới thiệu bác sĩ tai mũi họng cho không?"
Bạch Ngọc Thành lập tức tái mặt, trông như một đóa hoa trắng nhỏ bé đáng thương, tủi thân cúi đầu, nói:
"Tôi, tôi chỉ lo mọi người đói, vì canh trong linh đường cả đêm vất vả lắm."
Thời Xán lạnh nhạt nói, lời lẽ vừa thẳng thắn vừa vô tình:
"Chỉ còn là tàn hồn thôi, sớm muộn cũng tan biến."
Người con út nghe xong, sắc mặt hơi căng thẳng.
Lâm Trục Nguyệt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền