Chương 80: Tôi khuyên mấy người đừng có dòm ngó cô ấy
Ngoài căn nhà, Lận Vân Phi ngồi trên một chiếc ghế dài canh gác. Bạch trưởng thôn, Bạch Ngọc Thành và mấy người họ hàng khác cũng ở đó. Ngoài Lận Vân Phi và Bạch Ngọc Thành, những người còn lại đều ngậm thuốc lá, hoặc tự cuốn thuốc lào, hoặc hút loại rẻ tiền.
Bạch trưởng thôn nhả ra một làn khói thuốc, nói:
"Cái con bé họ Văn chỗ các anh trông chẳng đứng đắn gì cả. Nhỏ vậy mà nhuộm tóc uốn tóc."
Lận Vân Phi trợn mắt nói:
"Tóc nâu, tóc xoăn là di truyền, ông không thấy mắt người ta màu xanh xám à? Sao không nói cô ấy đeo kính áp tròng luôn đi?"
Bạch trưởng thôn xấu hổ, khẽ hắng giọng.
Bên cạnh có người nói:
"Con bé họ Lâm nhìn ngoan hơn."
Bạch trưởng thôn hỏi:
"Chẳng lẽ điều kiện của Ngọc Thành nhà tôi còn chưa đủ tốt hay sao?"
Lận Vân Phi không nể nang gì nói:
"Tôi biết các người ai cũng thích mấy cô xinh đẹp, nhưng trước khi mơ tưởng thì cũng nên tự soi lại mình xem có xứng hay không."
Lận Vân Phi nói thẳng:
"Ở Thiên Thành có khối người để mắt đến con bé ấy. Nếu nó mà xảy ra chuyện ở đây thì mấy người cứ chờ bị đám linh sư đó trả thù đi. Vĩnh viễn không được yên thân, coi chừng tan cửa nát nhà."
Bạch trưởng thôn tức giận:
"Này, anh kia..."
Lận Vân Phi nói thẳng:
"Còn kém xa. Đừng mơ nữa. Có lẽ đầu thai lại thì may ra còn cơ hội."
Thời Xán đưa ngón trỏ lên môi: "Suỵt..."
"Tôi khuyên mấy người đừng có dòm ngó cô ấy."
Trong từ đường. Linh đường yên tĩnh rất lâu, chỉ có nhang và đèn dầu được châm liên tục đang cháy. Ánh đèn dầu lay lắt mờ ảo nhưng đủ để nhìn rõ cảnh vật trong từ đường. Nền linh đường được Thời Xán cố ý rải một lớp tàn hương mỏng. Không biết Thời Xán dùng cách gì mà dù có gió thổi vào, lớp tàn hương cũng không bị bay đi.
Trên lớp tàn hương rắc sẵn trên sàn, từng dấu chân dần hiện ra cùng với tiếng xích sắt kéo lê kèn kẹt, dấu xích cũng in hằn từ cửa tiến về phía quan tài.
Nó mặc một chiếc áo đen cũ kỹ, đầu đội mũ cánh chuồn, tay trái quấn một vòng xích sắt, tay phải cầm gậy có đầu móc. Nhìn qua trông rất giống một "quỷ sai". Nhưng vị "quỷ sai" này còn có một đặc điểm khác: khuôn mặt bị che bởi chiếc mặt nạ đỏ sậm, miệng nhe nanh, ngũ quan dữ tợn, toát ra vẻ âm hiểm khiến người ta sởn gai ốc.
Bởi vì mỗi khi Ôn xuất hiện thường kèm theo tiếng xích sắt nên dân gian hay nhầm chúng là "quỷ sai" hoặc
"Câu Hồn Sứ"
, tưởng rằng chúng đến dẫn hồn về nơi nên đến. Nhưng thực tế không phải vậy, ông bà già cả trong làng vốn không thể đi tới nơi nên đến mà đã bị Ôn ăn sạch từ lâu rồi.
"Quỷ sai" nhanh chóng tiếp cận tàn hồn trong quan tài, vừa chạm tới quan tài, phù chú lập tức phát ra âm thanh xì xì,"quỷ sai" dường như bị bỏng nên giật lùi lại, đồng thời hiện rõ nguyên hình của mình.
Thời Xán nhìn nó từ trên xuống dưới, hờ hững nói:
"Quả nhiên... là "
Ôn"."
Ôn, tên đầy đủ là Ôn quỷ, là một loại quỷ hồn. Nhưng Ôn khác với các quỷ hồn khác, thường mang mặt nạ hung tợn. Nó sẽ gặm nhấm sinh mệnh của người sống, vì vậy ở nơi Ôn tồn tại tần suất người chết sẽ tăng lên đáng kể. Chờ đến khi người sống chết đi, nó sẽ dùng xích sắt kéo lê hồn phách người đó về sào huyệt của mình, coi như mỹ thực mà từ từ thưởng thức.
Trong tay Lâm Trục Nguyệt cũng có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền