ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Chào Mừng Đến Học Viên Linh Sư

Chương 82. Thà gãy chân cũng không chịu thừa nhận có ai giỏi hơn mình

Chương 82: Thà gãy chân cũng không chịu thừa nhận có ai giỏi hơn mình

Lâm Trục Nguyệt và Thời Xán từ từ đi sâu vào núi. Trong núi Bạch Thủy có Thần Núi.

Đi chưa bao xa, Lâm Trục Nguyệt đã thấy một tấm bia khắc:

"Hậu Thổ chi thần vị"

. Thời Xán lấy từ túi ra một ống tròn đựng hương, rút ra một cây nhang Nha Trang, bật lửa châm lên rồi cắm vào lư hương trước bia.

Thời Xán lấy từ trong ba lô ra một cây gậy gấp rồi mở ra, mỗi bước đi đều dùng gậy khua qua lớp lá trên đất tránh dưới đó có rắn độc ẩn nấp. Anh có thể nhìn thấy quỷ nhưng lại không nhìn ra rắn độc. Nhiều loài rắn có khả năng ngụy trang ẩn mình dưới tán lá, ít ai nhìn thoáng qua có thể thấy được.

"Đến đây thôi."

Thời Xán đặt rối gỗ dựa vào bia rồi chỉ lên sườn núi cao hơn bên cạnh:

"Chúng ta lên kia chờ."

Thời Xán leo lên triền núi trước. Anh dọn sạch lá khô rồi kéo Lâm Trục Nguyệt lên theo. Sau đó lấy ra một bao bột hùng hoàng rắc quanh để phòng rắn độc.

Thời Xán lấy gói chocolate anh đã chuẩn bị sẵn từ trước, đưa ra:

"Ăn chút không?"

Cô bẻ lấy một miếng. Chocolate đắng có tí nhân cà phê này đối với cô chỉ như muối bỏ bể. Hồi còn học cấp 3, từ học kỳ hai lớp mười một trường bắt đầu áp dụng chế độ học tập cường độ cao. Lâm Trục Nguyệt thức dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó nên bị thiếu ngủ trầm trọng. Mỗi ngày cô đều phải dựa vào cà phê hòa tan để chống đỡ. Sáng sớm một ly, hết tiết tự học sáng lại một ly, buổi trưa một ly, đến hết tiết tự học tối lại thêm một ly nữa. Mỗi ngày bốn ly, cho đến khi tim bắt đầu khó chịu cô mới bớt uống. Khả năng chống lại caffeine của cô rất mạnh.

"Giờ không phải lúc chơi điện thoại."

Lâm Trục Nguyệt ngồi xuống lấy điện thoại ra định xem giờ, nhưng vừa bật màn hình, cô chợt mừng rỡ, kéo tay áo Thời Xán:

"Ở đây có sóng!"

Bọn họ đợi tới hơn nửa đêm. Lâm Trục Nguyệt ngồi mà mí mắt cứ díu lại. Đang lim dim, Lâm Trục Nguyệt bỗng tỉnh táo.

"Đến rồi." Thời Xán cũng lập tức nhận ra.

Chỉ chốc lát sau, một cơn gió lạnh xám xịt từ đâu thổi tới. Nhìn kỹ sẽ thấy cơn gió ấy dường như có hình hài. Ôn quỷ mang mặt nạ đỏ nhanh chóng hiện thân, theo bản năng lao tới con rối gỗ mà Thời Xán chuẩn bị.

Lâm Trục Nguyệt hiểu ra, vì Ôn quỷ sẽ cắn nuốt vong hồn nên Thời Xán đã tạo ra một "vong hồn mới" để dẫn nó mắc câu. Nhưng cô biết chừng ấy cũng chẳng có tác dụng gì.

Thời Xán vẫy ngón tay, rối gỗ ban đầu nằm thẳng trên mặt đất thế mà lại đứng dậy. Nó nghe theo mệnh lệnh của Thời Xán, đi về phía sâu trong núi.

Thời Xán xách theo túi du lịch, đi theo sau rối gỗ:

"Cho nên chúng ta phải đặt nó ở một nơi xa hơn một chút."

Lâm Trục Nguyệt xách túi đuổi theo Thời Xán.

Thời Xán niệm xong chú ngữ, năm ngón tay chụm lại. "Thu!"

Ôn quỷ phát hiện rối gỗ có vấn đề, định quay người bỏ chạy nhưng bị một luồng lực cực mạnh hút chặt vào rối gỗ.

Lâm Trục Nguyệt đứng phắt dậy, giương cung, Kim Phách Hoả bám lên mũi tên. Cô nhắm thẳng vào rối gỗ kéo căng dây cung.

Khoảnh khắc buông tay, mũi tên vàng rực rời cung bay đi. Nó giống như một ngôi sao băng cắt qua màn đêm, lướt qua núi rừng, bắn trúng rối gỗ một cách chính xác.

Hai giây tiếp theo đều rất tĩnh lặng.

Nhưng đến giây thứ ba, rối gỗ "ầm" một tiếng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip