Chương 83: Tôi thấy cậu hơi bị bất công đấy
Trái ngược với một đêm vất vả của Lâm Trục Nguyệt và Thời Xán, Văn Mịch Yên và Diệp Dương Gia lại nhàn nhã vô cùng.
Sáng sớm, Thời Xán gọi Diệp Dương Gia dậy, rồi gọi điện thoại lôi cả Văn Mịch Yên và Lâm Trục Nguyệt ở phòng bên cạnh dậy, nói gần đây có quán cháo được đánh giá khá tốt nên muốn bao cả nhóm đi ăn.
Họ gọi hai nồi cháo: một cháo nấm rau xanh, một cháo trứng bắc thảo thịt bằm, ngoài ra còn gọi thêm cánh gà, sườn om tương với vài món linh tinh khác.
Khi Lâm Trục Nguyệt và Thời Xán quay về thôn Bạch Thủy, Văn Mịch Yên và Diệp Dương Gia đang ăn bánh nén khô uống sữa bò. Loại bánh nén khô mà Thời Xán mang theo khá ngon, ăn cùng sữa bò rất hợp.
Văn Mịch Yên cất giọng uể oải hỏi:
"Xử lý xong rồi à?"
"Xong rồi."
Thời Xán ném túi du lịch vào cốp xe, lấy hồ sơ nhiệm vụ rồi rút bản thỏa thuận bảo mật ra.
"Lận Vân Phi đâu? Bảo ông ta đi gọi người trong thôn đến ký thỏa thuận bảo mật đi. Tôi sắp mệt chết rồi, muốn ngủ bù."
Lận Vân Phi nhận lời nhờ của Văn Mịch Yên, ôm tập thỏa thuận bảo mật đi tới từng nhà gõ cửa gọi người dân ra ký tên. Ai không biết chữ thì Lận Vân Phi mài sẵn mực dạy họ in dấu tay, phải in hết cả năm ngón.
Xung quanh núi Bạch Thủy còn có vài thôn khác, Lận Vân Phi định sẽ ghé qua xem xét hết. Lận Vân Phi cũng đi thu dọn hành lý.
Khi đã thu đủ thỏa thuận, Văn Mịch Yên kiểm tra lại một lượt, xác nhận không có vấn đề gì mới cùng Diệp Dương Gia lên xe, chuẩn bị rời khỏi thôn Bạch Thủy. Tuần tra viên vốn là như vậy, họ chỉ tạm thời dừng chân ở nơi có dị thường, khi hiện tượng dị thường được giải quyết xong họ lại rời đi.
Diệp Dương Gia cố gắng lái chiếc xe bán tải đi trên con đường gập ghềnh, vượt qua hai ngọn núi nữa, cuối cùng cũng chạy được ra quốc lộ. Con đường ra cũng khó đi hệt như lúc đến.
Cùng lúc ấy, Lâm Trục Nguyệt tháo cung phản khúc ra, thu lại cả cung lẫn tên cất gọn vào túi, rồi cùng Thời Xán chuẩn bị cho hành trình dài.
Thời Xán vòng sang bên kia lên xe, vươn tay kéo dây an toàn giúp cô xong mới tự mình cài, rồi cũng dựa vào ghế mà ngủ thiếp đi.
Nhu cầu ngủ của Lâm Trục Nguyệt còn rõ ràng hơn cả Thời Xán. Cô kéo cửa ghế sau xe rồi leo lên nằm xuống, vừa nghiêng đầu đã ngủ ngay. Ngủ được một lúc, hai cái đầu từ từ dựa vào nhau.
Diệp Dương Gia lái xe một cách khó chịu, nếu không vì Lâm Trục Nguyệt đang ngủ say ở ghế sau thì cậu đã chửi thề từ lâu rồi. Còn Thời Xán á? Mặc kệ anh có ngủ hay không, Diệp Dương Gia chẳng quan tâm.
Đường từ đây về Thiên Thành quá xa nên họ phải giống như lúc đến, tìm một chỗ nghỉ lại sau đó mới tiếp tục trở về.
"Vào khách sạn ngủ thoải mái hơn trên xe nhiều, chịu khó dậy chút đi."
Thời Xán lôi Lâm Trục Nguyệt đang mơ màng xuống xe, dìu cô đến quầy lễ tân để chụp ảnh đăng ký. Đến lúc làm thủ tục nhận phòng, ai cũng phải xuất trình giấy tờ, chụp ảnh nên buộc phải gọi cô dậy. Thời Xán lay lay vài cái không được bèn thò tay véo má cô.
Tốn bao công sức, cuối cùng Thời Xán cũng nhét được Lâm Trục Nguyệt vào phòng mà Văn Mịch Yên đã thuê.
Lúc đến khách sạn thì trời đã tối, Thời Xán đã tỉnh nhưng Lâm Trục Nguyệt vẫn còn say giấc.
Lâm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền