Chương 88: Hôm nay robot hút bụi muốn ăn gì?
Ngày hôm sau, sau khi truyền dịch xong, Lâm Trục Nguyệt nài nỉ mãi mới được phòng khám Vân Trạch cho về. Sau trận ốm, cuộc sống của Lâm Trục Nguyệt có chút thay đổi. Thời Xán kiên quyết không cho cô ăn ở căn tin nữa, sáng nào cũng mang hộp cơm giữ nhiệt đến tận ký túc xá đúng lúc cô vừa chuẩn bị xuống căn tin, vừa mở cửa đã thấy anh cầm hộp cơm đứng đó.
Buổi trưa, Lâm Trục Nguyệt đi ăn cùng Văn Mịch Yên.
Thời Xán trêu chọc:
"Hôm nay robot hút bụi muốn ăn gì?"
Lâm Trục Nguyệt múc một muỗng cháo.
"Ưm, đúng là thơm hơn gạo thường thật..."
Lâm Trục Nguyệt cẩn thận nếm thử, hỏi:
"Có dưa muối không?"
"Không có."
Thời Xán nói với Lâm Trục Nguyệt:
"Cậu có thể đừng ăn ở căn tin nữa được không? Ăn cơm ở nhà tôi hoặc ăn ở nhà Văn Mịch Yên cũng được. Bị đau dạ dày thì phải chăm sóc cẩn thận vào, đừng tự hành hạ bản thân nữa."
Hiếm khi Văn Mịch Yên đứng cùng phe với Thời Xán, hỏi:
"Cậu ở luôn nhà tôi không tốt hơn sao?"
Lâm Trục Nguyệt khéo léo từ chối Văn Mịch Yên. Cô không thích ở nhà người khác lắm, giống như trước kia cô không thích ở nhà ông bà ngoại vậy. Dễ gây phiền phức, hơn nữa không cẩn thận là sẽ khiến người khác chán ghét.
Đầu bếp nhà Thời Xán tuy nấu ngon nhưng vẫn kém xa đầu bếp nhà Văn Mịch Yên, hai bên như cách nhau một chiều không gian vậy.
"Lẩu cháo."
Cô vừa nói ra thì hối hận:
"Lẩu cháo hơi phức tạp, chắc đầu bếp nhà cậu không làm được đâu."
Thời Xán chẳng bận tâm:
"Chuyện nhỏ. Để tôi gọi Văn Mịch Yên mượn đầu bếp nhà cậu ấy là xong."
Nghe nói là Lâm Trục Nguyệt muốn ăn, Văn Mịch Yên cũng không làm khó, chỉ yêu cầu Thời Xán thanh toán tiền nguyên liệu, cộng thêm một chút phí "công tác".
Tiền nong thì dễ nói rồi, Thời Xán không thiếu nhất chính là tiền.
Buổi chiều tan học, Thời Xán đưa Lâm Trục Nguyệt về nhà mình. Đầu bếp nhà họ Văn đã đến, còn mang theo hai thùng xốp lớn nguyên liệu đang sơ chế trong bếp.
Ngày kia là kỳ thi giữa kỳ của phủ Linh Sư. Cô đã bỏ lỡ rất nhiều tiết học, nếu không về học ngay thì điểm của cô sẽ lại tụt xuống dưới năm mươi mất. Chờ tan học, Thời Xán đưa Lâm Trục Nguyệt về nhà anh ăn cơm luôn, ăn xong thì học thêm, học xong lại lái xe đưa Lâm Trục Nguyệt về ký túc xá.
Dù sao cô cũng có rất nhiều thói quen không tốt lắm, ví dụ như lúc bật lúc tắt điều hòa, khi ăn canh thịt dê nhất định phải ăn kèm sườn nướng, đôi khi sẽ đi dép lê ra ngoài rồi lại đi đôi dép đó vào trong phòng...
Những người có thể kiên nhẫn chịu đựng mấy tật xấu đó chỉ có người thân nuông chiều cô vô điều kiện hoặc là người đủ yêu cô.
Tiếc rằng bên cạnh Lâm Trục Nguyệt không có ai như vậy. Thế nên, sống tự lập một mình vẫn là lựa chọn tốt nhất đối với cô.
Lâm Trục Nguyệt vẫn trượt kỳ thi giữa kỳ với 48 điểm, đứng bét lớp.
Cô đưa phiếu điểm cho Thời Xán, đồng đội kiêm luôn gia sư của mình. Ban đầu tưởng sẽ bị mắng, ai ngờ anh chẳng những không mắng mà còn vỗ vai an ủi:
"Thành tích dao động là chuyện rất bình thường, lần sau thi tốt là được."
Lâm Trục Nguyệt giơ bài kiểm tra lên, hỏi: "Một người thi đâu cũng được điểm tuyệt đối như cậu, sao lại nói được câu "dao động là bình thường" vậy?"
"Với cậu thì rất bình thường."
Thời Xán lấy bài thi về, cất lại vào túi, đắc ý
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền