ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Chào Mừng Đến Học Viên Linh Sư

Chương 89. Ngọa long phượng sồ

Chương 89: Ngọa long phượng sồ

Chẳng mấy chốc đã tới ngày diễn ra tiệc đính hôn của anh họ Diệp Dương Gia. Vì gia đình vừa kinh doanh vừa làm linh sư nên tiệc đính hôn này không chỉ mời linh sư mà còn mời rất nhiều doanh nhân. Bữa tiệc mời rất nhiều người trẻ tuổi, để tiện cho việc học của họ, tiệc được tổ chức vào tối thứ Bảy. Những người đến dự tiệc không cần phải vội vã lên đường, sau khi tiệc đính hôn kết thúc có thể ở lại trên du thuyền một đêm, rồi hôm sau mới về Thiên Thành.

Trước hôm đó, trong lúc luyện bắn cung ở câu lạc bộ, Lâm Trục Nguyệt kéo cung, khó khăn lắm mới bắn trúng vòng số chín. Cô chạy tới nhổ mũi tên ra, rồi lại kéo cung, vừa làm vừa hỏi:

"À đúng rồi, phân hiệu Côn Luân là gì vậy?"

Thời Xán giúp cô chỉnh lại tư thế cầm cung:

"Học Viện Linh Sư có tổng cộng bốn phân hiệu."

"Chúng ta đang ở trụ sở chính. Ngoài ra còn có phân hiệu Côn Luân, phân hiệu Hồng Kông và phân hiệu Triều Tiên. Hồng Kông với Triều Tiên thường nhận thêm học sinh nước ngoài hoặc người dân tộc thiểu số. Còn Côn Luân khác với trụ sở chính ở chỗ chất lượng học sinh ở đó khá tệ."

Anh không quên bồi thêm một câu:

"Nhưng dù tệ cỡ nào thì cũng hơn lớp chín."

Lần này Lâm Trục Nguyệt bắn trúng vòng số mười, cô nghiêng đầu nhìn anh:

"Tôi thấy cậu có vẻ xem thường lớp chín quá nhỉ."

Thời Xán đưa cô một mũi tên mới, nói:

"Học sinh lớp chín ấy, không chỉ học hành tệ hại mà người sau còn điên hơn người trước. Sau khi tốt nghiệp, tuy họ vẫn có thể miễn cưỡng kiếm một vị trí không quan trọng gì đó ở phủ Linh Sư, nhưng nói thật, họ hợp với bệnh viện tâm thần hơn."

Lâm Trục Nguyệt gật gù: "Tôi hiểu rồi, là "ngọa hổ tàng long" đây mà."

Có điều, gia đình họ lại rất coi trọng danh phận linh sư, nên suốt ngày gắng sức vừa muốn trở thành linh sư xuất sắc, vừa muốn chọn lọc gen tốt để

"duy trì nòi giống"

, kết quả thì chẳng ra sao cả. Anh họ của Diệp Dương Gia ngoài làm linh sư còn kinh doanh buôn bán. Nhưng trong mắt Thời Xán, với khả năng của gia đình đó thì kinh doanh mới là nghề chính, còn làm linh sư chỉ là thú vui mà thôi.

"Cậu không hiểu đâu."

Thời Xán nói một cách ghét bỏ: "Tôi thấy gọi là "ngọa long phượng sồ

" thì đúng hơn."

Lâm Trục Nguyệt cầm cung, lễ phép đáp lại:

"EQ của cậu cũng cao đấy."

Thời Xán thì có EQ quái gì chứ. Thời Xán liếc cô, đáp:

"Cậu định lái xe từ Thiên Thành đến Lâm Hải, vòng qua thành phố Vu Ba, rồi mới ra bến Ngọc Quỳnh Sơn để lên thuyền à? Đúng là rảnh thật."

Lâm Trục Nguyệt đi bên cạnh Thời Xán, khẽ hỏi:

"Đi xa vậy sao? Không lái xe à?"

Do đó bến tàu được chọn không phải ở Thiên Thành mà ở bến Ngọc Quỳnh Sơn, nằm ở thành phố Vu Ba, sát cạnh thành phố Lâm Hải. Sau khi chuẩn bị xong, hai người cùng đến bến tàu Ngọc Quỳnh Sơn. Thời Xán có gương mặt rất thu hút, dáng người cao ráo, vai rộng eo thon, chân dài, tập luyện lâu năm nên vóc dáng cực kỳ chuẩn, đúng kiểu

"móc áo di động"

, mặc gì cũng đẹp. Anh mặc một chiếc áo sơ mi sọc, bên ngoài khoác thêm áo len mỏng màu lam đậm, quần còn tối màu hơn áo, chân đi giày da nâu buộc dây. Trang phục của anh không quá trang trọng nhưng đủ lịch sự.

Trong lúc hai người trò chuyện, Lâm Trục Nguyệt đã hoàn thành xong buổi huấn luyện hôm nay. Cô đi vào phòng thay đồ nữ, lấy dầu gội và

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip