Chương 101: Quả nhiên trở lại sao
Ba thanh niên dừng bước nhìn Diệp Dương Thành.
Một thanh niên biểu tình đầy khó hiểu hỏi hai đồng bạn:
- Cái tên ngốc kia nghiêng đầu nói chuyện với không khí sao?
Thanh niên bên trái xì cười:
- Chắc vậy.
Nói xong thanh niên bên trái thúc giục đồng bạn:
- Mặc kệ tên ngốc này đi. Bên Đao tử phát hiện nhân vật đáng ngờ, chúng ta mau chạy qua đó giúp đỡ, nếu không họ Lục sẽ nổi khùng lên.
Hai thanh niên khác biểu tình ngiêm nghị, gật đầu, nói:
- Ừm!
Cả ba dời mắt khỏi Diệp Dương Thành, vội vàng chạy đi địa điểm mục tiêu.
Diệp Dương Thành đứng phía đối diện đường cái không nghe được ba thanh niên đối thoại, nhưng nhìn ba người này hắn cảm thấy bọn họ rất giống với vài nam nhân có hành động kỳ lạ hắn từng gặp. Diệp Dương Thành không có cách nào xác định.
Diệp Dương Thành nhìn chằm chằm ba thanh niên đi xa, hắn dời tầm mắt sáng hướng khác, đăm chiêu sờ cằm.
Diệp Dương Thành lẩm bẩm:
- Không thể kéo dài hơn nữa, tối nay tìm cơ hội xuống tay, làm rõ vụ việc.
Diệp Dương Thành đi xe đến bên ngoài rừng trúc Long Tây Hương. Diệp Dương Thành im lặng, Triệu Dung Dung ngại có tài xế ngồi đằng trước nên cũng yên lặng bên hắn.
Đến rừng trúc, Diệp Dương Thành trả tiền xe, hắn bước xuống đi vào rừng. Lúc đi được nửa đường Diệp Dương Thành đã sử dụng thần quyền kêu Nhung Cầu quay về rừng trúc chờ hắn. Diệp Dương Thành mới vào rừng trúc chưa đến một phút liền thấy Nhung Cầu ngoan ngoãn ngồi chờ gần đó.
So sánh mấy ngày trước thì Nhung Cầu có sức sống rất nhiều, bộ lông sáng bóng càng khẳng định tình hình sức khẻo của nó thế nào. Nhìn từ điểm này không khó nhìn ra trong mấy ngày nay có bao nhiêu động vật trên núi gặp nguy hiểm, thành con mồi lấp đầy bụng cho Nhung Cầu.
Diệp Dương Thành mỉm cười sờ đầu chó to, hắn vừa lòng gật đầu, nói:
- Tiểu tử này phục hồi rất nhanh.
Nhung Cầu rất hưởng thụ được Diệp Dương Thành vuốt ve. Có lẽ Nhung Cầu không nghe hiểu lời Diệp Dương Thành nói, nhưng ý cười trong mắt hắn vô thanh truyền vào đầu chó, khiến nó cảm nhận được cảm xúc của hắn.
Nhung Cầu rất ngoan sủa để biểu đạt tâm tình:
- Gâu gâu!
Nghe Nhung Cầu sủa, Diệp Dương Thành vui vẻ bật cười nói:
- Rồi, đi đi.
Diệp Dương Thành vỗ đầu chó to, hắn mang theo dây xích chó nhưng không cột vào Nhung Cầu, để mặc nó lon ton chạy theo sau mình. Diệp Dương Thành xoay người đi ra ngoài đường cái.
Nhung Cầu cao thêm mấy cm so với lúc vào núi, cao gần một thước. Cộng với trong rừng núi không có động vật nào chạy nhanh hơn Nhung Cầu, toàn bị nó nhắm trúng rơi vào miệng chó. Mấy ngày nay Nhung Cầu ăn uống no nê, mập mạp hẳn ra.
Nhung Cầu chỉ đứng yên đã khiến người ta muốn quay đầu bỏ chạy, huống chi nó lên xe, ngồi chung với nó chẳng lẽ càng nguy hiểm hơn?
Xe taxi, xe bus công cộng không cho Nhung Cầu lên, Diệp Dương Thành bất đắc dĩ kêu xe máy cày.
Không phải Diệp Dương Thành tiéc tiền chặn mấy xe hàng nhỏ mà vì con đường này không có xe tải chạy. Ngẫu nhiên có mấy chiếc xe hơi tư nhân chạy ngang, đám tài xế thấy Nhung Cầu ngồi xổm bên chân Diệp Dương Thành là rồ ga chạy mất dẹp, mặc cho hắn vẫy tay gọi.
Xe máy cày này bởi vì tốc độ chậm nên bị Diệp Dương Thành chặn lại. Bác nông dân run cầm cập dừng xe máy cày, may mắn Diệp Dương Thành lấy hai tờ tiền ra mới làm nên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền