Chương 102: Lý luận phạm tội của Lục Đức Tường
Mấy phút sau, sáu, bảy người nối đuôi nhau ra khỏi ngõ nhỏ. Đi đằng trước nhất là một thanh niên khoảng hai mươi bảy, tám tuổi, mặt mũi hung tợn. Theo sau là bốn thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi. Đi giữa năm người là nam nhân bị đánh mặt mũi bầm dập nhăn nhó. Mấy thanh niên xô đẩy nam nhân đi hướng đường Nam Môn.
Bên cạnh nam nhân mặt sưng húp là một nữ nhân khóc sướt mướt. Nữ nhân uốn tóc xù nhuộm màu đỏ, một tay cầm chặt tấm thẻ, chắc là thẻ ngân hàng.
Diệp Dương Thành ngạc nhiên là đôi nam nữ này chính là chủ nhà tiệm của hắn.
Nhưng dù thấy chủ nhà thì Diệp Dương Thành không định giúp một tay. Một là vì hai bên chỉ có quan hệ thuê mướn chứ không liên lạc gì, thứ hai hắn rất rõ ràng hai vợ chồng chủ nhà, toàn là con bạc.
Diệp Dương Thành thấy hai người bị áp giải ra khỏi hẻm nhỏ, thành phản ứng đầu tiên là số tiền trả nợ bài bạc của bọn họ có một phần tiền thuê nhà hắn giao.
Diệp Dương Thành buồn cười lắc đầu, nhìn theo đoàn người đi xa. Diệp Dương Thành xoay người vào tiệm, không để bụng chuyện này.
Không phải Diệp Dương Thành máu lạnh vô tình mà hai bên vốn không thân chẳng quen, hắn dựa vào cái gì giúp người ta? Nếu nạn nhân là người tốt có lẽ Diệp Dương Thành sẽ tốt bụng giúp một phen, vấn đề ở chỗ hai người này là con bạc! Diệp Dương Thành giúp bọn họ một lần chẳng lẽ hắn phải giúp hai người suốt đời sao?
Nhưng gặp chuyện như vậy không hoàn toàn vô dụng, ít ra khiến Diệp Dương Thành khẳng định một điều là Lục gia trở lại. Lần này Lục gia ngóc đầu trở về trừ phi người Lục gia đầu đất, nếu không chắc chắn bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng mọi mặt. Diệp Dương Thành tạo thành vết thương cho Lục gia trong Bảo Kinh Trấn đau đớn khắc cốt minh tâm.
Khóe môi Diệp Dương Thành cong lên, lòng thầm quyết định tối nay tìm cách bắt ai đó để tra hỏi. Người Lục gia có kế hoạch gì cho lần trở lại này? Để Diệp Dương Thành qua đó đặt kế hoạch riêng cho người Lục gia, tốt nhất là đánh bọn họ tàn phế tránh sau này gây rắc rối cho mình.
Khi Diệp Dương Thành quay về tiệm, định kêu Vương Tuệ Tuệ lại gần hỏi thăm tình hình thì di động trong túi quần hắn phát ra tiếng chuông rung trời.
- Đây là lời nói dối rời xa ngươi lần thứ bảy mươi bảy của ta...
Diệp Dương Thành nghe tiếng chuông này thì cười khẽ.
Diệp Dương Thành móc điện thoại ra, nhấn nút nghe. Diệp Dương Thành chưa kịp đặt lao bên tai thì giọng Trần Thiếu Thanh mừng rỡ đã sốt ruột vang lên:
- Lão Diệp, giấy tờ bổ nhiệm đã đưa xuống dưới rồi!
Trần Thiếu Thanh cười to bảo:
- Huynh đệ ta đây cũng là sếp rồi, ngươi biết bây giờ ta ở đâu không?
Diệp Dương Thành hiểu Trần Thiếu Thanh vui sướng như thế nào, nhưng hắn câm nín trước câu hỏi ngốc nghếch của gã.
Diệp Dương Thành gãi mũi, cười mắng:
- Nhảm nhí, ngươi không ở trong đồn công an thì đi đâu?
Trần Thiếu Thanh khó nén hưng phấn nói:
- Ta đang ở đồn công an nhưng vấn đề là vị trí chỗ nào?
Không đợi Diệp Dương Thành trả lời, Trần Thiếu Thanh đắc ý dài giọng:
- Nói cho ngươi biết, ca có văn phòng! Hì hì, thoải mái quá! Đặc biệt là mặt của cái tên Trương Bảo Khang, chậc chậc, sướng! Sướng tận xương!
- Chỉ là văn phòng mà đã mừng rỡ như vậy?
Diệp Dương Thành xì cười nói:
- Quan mới lên đốt ba ngọn lửa, ngươi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền