ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chấp Chưởng Thần Quyền

Chương 104. Sẽ không bỏ qua đám tôn tử này

Chương 104: Sẽ không bỏ qua đám tôn tử này

Diệp Dương Thành không có ấn tuợng nhiều với sở trường đồn công an Bảo Kinh Trấn, cùng lắm đâm thủng trời. Diệp Dương Thành chỉ biết trong đồn có người làm sở trưởng, hắn cần gì biết đó là ai? Bình thường có thân thiện với dân chúng không?

Trần Thiếu Thanh nhắc nhở khiến Diệp Dương Thành nhớ kỹ Lâm Phong. Lý do rất đơn giản, nghe tiếng gã gầm đại biểu chưa bị quan trường đầy chướng khí an mòn, tốt xấu còn chút lương tâm.

Diệp Dương Thành theo sau Trần Thiếu Thanh đi vào phòng bệnh, Nhung Cầu bị bỏ lại ngoài cửa phòng.trời biết bên trong xảy ra chuyện gì, lỡ có người bệnh tim sắp lìa đời bị Nhung Cầu hù sợ thì đúng là tai họa trời giáng.

Vì trừ bỏ khả năng xác xuất không cao này, Diệp Dương Thành đành dặn Nhung Cầu ngồi trước cửa, mang theo Triệu Dung Dung tàng hình đi vào phòng bệnh.

Trần Thiếu Thanh dẫn đầu đi vào, nhìn Lâm Phong đứng chống nạnh, nổi giận đùng đùng.

Trần Thiếu Thanh cười hỏi:

- Lâm sở trưởng, xảy ra chuyện gì?

Theo lý thì bây giờ Trần Thiếu Thanh là phó sở trưởng, lớn nhỏ gì cũng là sếp, thái độ với Lâm Phong nên thay đổi. Ví dụ Trần Thiếu Thanh gọi Lâm Phong là lão Lâm.

Lâm Phong chỉ nhìn Diệp Dương Thành giây lát sau đó chuyển sang người Trần Thiếu Thanh:

- Có án mạng.

Mặt Lâm Phong xanh mét:

- Loạn, nguyên cái trấn này đều loạn!

- A!

Lâm Phong vừa nói có án mạng làm Trần Thiếu Thanh ngây người, không nghe rõ câu sau.

Trần Thiếu Thanh phản xạ hỏi:

- Đã bắt được hung thủ chưa?

Lúc này Lâm Phong cũng khó xử, Trần Thiếu Thanh hỏi ngay điểm yếu làm gã băn khoăn.

Lâm Phong cáu kỉnh trả lời:

- Ngươi đi bắt thử!?

Tròng mắt Lâm Phong xoay tròn, nói với nữ nhân khóc lóc nằm sấp cạnh giường bệnh:

- Ngươi hãy thuật lại tình hình lúc đó một lần nữa.

- Ta...

Nữ nhân khoảng bốn mươi tuổi, da ngăm đen, hai tay thô ráp bề ngoài tiêu chuẩn nông dân, loại ngươi chân chất. Ngẫu nhien có mấy nữ nhân đanh đá lẫn trong hàng này nhưng cơ bản nông dân là chất phác.

Nghe Lâm Phong hỏi, nữ nhân không biết đã khóc bao nhiêu lần suýt xỉu lại nghẹn ngào.

Nữ nhân nức nở nói:

- Nhi tử của ta mới hai mươi mốt tuổi! Hắn đã trêu chọc ai? Ta mới làm mai cho hắn vậy mà...

Lâm Phong nhướng mày ngắt lời nữ nhân:

- Nói trọng điểm đi.

Lâm Phong nhắc nhở nữ nhân vô đề, nghiêng đầu liếc Trần Thiếu Thanh một cái. Ánh mắt Lâm Phong chất chứa mong đợi.

Nữ nhân bị Lâm Phong ngắt lời than khóc, nàng không nằm ăn vạ dưới đất gào toáng lên, nhưng nước mắt chảy ròng ròng. Giọng nữ nhân khàn khàn nhuộm không khí nặng nề hơn.

- Chuyện là thế này...

Nữ nhân tên Lưu Ngọc Mai, thôn dân Tiểu Hoa Thản Thôn của Đại Thủy Hương Bảo Kinh Trấn. Hai phu thê là nông dân thành thật làm nông, trên có hai lão nhân hơn bảy mươi tuổi cần chăm sóc, cuộc sống túng thiếu.

Nhưng ông trời tuyệt tình (lời Lưu Ngọc Mai nói) không biết cố ý đùa người hay sao mà để hai phu thê sinh đứa con bị kém trí bẩm sinh. Mấy năm đầu không có gì khác, ăn ngủ khóc la, mãi khi đứa trẻ hơn bốn tuổi hai phu thê mới phát hiện nhi tử khác lạ.

Hai phu thê đưa nhi tử đi khám bệnh, chẩn đoán chính xác là kém trí bẩm sinh, xếp vào hàng nhược trí. Bắt đầu từ lúc dó cả gia đình sống càng khó khăn hơn, nhưng dù gì là nhi tử rứt ruột đẻ ra, không nỡ bỏ thì đành nuôi.

Cuộc sống khó khăn, vì nuôi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip