Chương 103: Xảy ra việc lớn
Lục Đức Tường nói điều tra sự thật là tìm đến những kẻ đáng ngờ, rồi cả đám côn đồ ùa lên tùy tiện tìm cớ đánh một trận, nhìn xem đối phương có phản ứng gì hơn. Đây là cách đơn giản nhất, có hiệu quả nhất, cũng khiến người tức nhất.
Lục Đức Tường suy nghĩ nát óc, cho nên gã làm ra hành động sơ sẩy một cái sẽ bị người đánh hội đồng cũng hợp lý.
Lục Đức Tường và mấy thân tín cũ của Lục Vĩnh Huy ở yên trong nhà khách chờ hồi âm. Những người từng xung đột hay thiếu nợ sòng bạc Bảo Kinh Trấn sau đó trả hết, thậm chí rửa tay nghỉ chơi cờ bạc đều gặp tai họa.
Vì bảo đảm an toàn, mỗi người từng xung đột với sòng bạc sẽ bị ghi chép kỹ trong sổ sách, để sau này xảy ra chuyện gì dễ tìm ra hung thủ và trả thù.
Sòng bạc Bảo Kinh Trấn cũng không ngaoị lệ, để lại rất nhiều sổ sách, danh sách. Tin tức đám người đăng ký trong danh sách miễn chưa rời khỏi Bảo Kinh Trấn thì chắc chắn không tránh thoát được.
Đám người này xem như đáng tội, ai bảo cờ bạc làm chi? Bị đánh tơi tả sẽ không chết người. Mặc dù tiếng oán than nổi lên khắp nơi nhưng không ai đứng ra lên tiếng bênh vực, bản thân bọn họ sợ bị trả thù, không dám báo cảnh sát, chỉ có thể nén giận chịu đựng đám côn đồ đá đấm.
Người xui xẻo nhất là những kẻ đáng thương bị khuyết tật bẩm sinh. Ai ngốc hay từng bị bệnh điên đều là mục tiêu 'điều tra' hàng đầu của đám tay sai Lục gia.
Cấp trên ép gắt gao, cấp dưới càng sốt ruột hơn, khó tránh khỏi xuống tay không biết nặng nhẹ. Từ lúc bộ chỉ huy tạm thời của Lục Đức Tường ra lệnh đến chín giờ tối toàn Bảo Kinh Trấn đã lộn xộn.
Lục Đức Tường càng ra lệnh gấp gáp thì thuộc hạ hoạt động càng thường xuyên. Trong mấy tiếng đồng hồ nguyên Bảo Kinh Trấn có bảy mươi gia đình bị đập vỡ thủy tinh, đạp sút cửa phòng, cả gia đình gặp họa.
Các loại dấu hiệu tỏ rõ người Lục gia đã điên.
Hai chiếc xe cứu thương trong bệnh viện Bảo Kinh Trấn không đủ dùng, liên tục có người bị thương đưa vào bệnh viện cấp cứu. Tuy nhiều người được cứu sống nhưng khó tránh khỏi trường hợp ngoài ý muốn.
Diệp Dương Thành, Trần Thiếu Thanh một trước một sau vào một quán ven đường, xem như chúc mừng Trần Thiếu Thanh thăng cấp phó sở trưởng. Năm giờ chiều Trần Thiếu Thanh đã tới tiệm Diệp Dương Thành, chờ hắn xong việc, đóng cửa rồi đi ra mượn cơ hội ăn miễn phí.
- Tùy tiện chọn mấy món đi, tổ yến bảo ngư gì đó... Thôi không làm thịt ngươi. Nhưng hải sản này nọ thì ngươi chọn đi.
Nghe Trần Thiếu Thanh 'khách sáo' nói, Diệp Dương Thành trợn trắng mắt, khinh thường bảo:
- Dù người giàu cũng không mau được tổ yến bào ngư!
Trần Thiếu Thanh mặt dày cười vô tư.
Nói là kêu vài món nhưng hai người cộng lại gọi mười một món ăn, rất là phô trương, lãng phí.
Trần Thiếu Thanh tự cho là rất có giác ngộ nói:
- Yên tâm đi, ăn không hết ta sẽ đóng gói mang về, ngày mia ăn tiếp!
Diệp Dương Thành câm nín nhìn trời, hắn nhận mệnh.
-...
Rất nhanh mười một món ăn bưng lên đầy đủ, Diệp Dương Thành đứng dậy khui hai chia bia rót đầy ly, lắc trước mặt Trần Thiếu Thanh.
Lần này Diệp Dương Thành không đùa giỡn, nghiêm túc nói:
- Chúng ta mừng thăng cấp, ta làm huynh đệ không có gì giúp được ngươi, chỉ có thể chúc vài câu. Chúc ngươi sau này đường làm quan suôn sẻ, tiền vô ào
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền