Chương 97: Chữ chết viết như thế nào?
- Ra tay!
Một tiếng quát khẽ dường như không gây chú ý, nhưng khi nghe hai chữ này đa số người trong phòng riêng không chịu nổi nhắm mắt lại, dường như sợ thấy chuyện gì thảm nhất trần gian.
Lục Bính Khang mới nắm giữ Lục gia vốn nên hăng hái phấn chấn giờ như con chó ủ rũ bị bốn nam nhân cao to vạm vỡ đè chặt dưới đất không thể nhúc nhích. Miệng Lục Bính Khang bị dán băng keo, quai hàm phồng lên, chắc có thứ gì nhét trong miệng ngăn gã cắn lưỡi tự sát.
Lục Đức Tường bị cắt đứt của quý sắc mặt âm trầm đứng cách Lục Bính Khang chưa tới một thước, mắt lạnh nhìn chằm chằm con mồi ngoan cố vùng vẫy. Lục Đức Tường ngước lên gật đầu với hai lão nhân hơn năm mươi tuổi đứng hai bên Lục Bính Khang, gật đầu ra hiệu bọn họ hành động.
Hai lão nhân liếc nhau, gật đầu, xoay người cầm hai lưỡi dao mỏng đặt trên cái khay thiếu nữ cầm. Hai lão nhân ngồi xổm xuống cạnh Lục Bính Khang, nhanh chóng cắt nát vải áo lộ ra da thịt trắng nõn.
Lục Bính Khang hiểu sắp bị trừng phạt, tròng mắt tràn ngập kinh khủng. Lục Bính Khang vùng vẫy điên cuồng, gã không biết làm như vậy khiến cơ bắp căng cứng. Hai lưỡi dao nhẹ nhàng xẹt qua bắp đùi Lục Bính Khang.
- Ư ư ư...
Trong phòng riêng yên tĩnh chỉ có tiếng Lục Bính Khang rên rỉ khẽ khàng nhưng khiến người rợn gáy.
Chưa tới một phút, hai lão nhân cầm dao rạch mấy chục vệt máu trên đôi chân Lục Bính Khang. Máu tươi nhuộm đỏ thảm trải trắng tinh, khí túc sát thảm liệt bao trùm trong phòng.
Giọng Lục Đức Tường khào khào:
- Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Lục Bính Khang định cuỗm tiền của bản tộc trốn ra nước ngoài, ý định đẩy Lục gia ta vào nước sôi lửa bỏng. Dựa theo tộc quy thì dùng chín chín tám mươi mốt đao lóc xương trừng phạt, hy vọng người Lục gia ta đừng có ý định phản nghịch tránh cho nối gót theo Lục Bính Khang, chết thảm dưới đao.
Trong tình huống này thanh âm khàn đó đặc biệt làm cho người ta sợ hãi.
Chứng kiến trừng phạt tàn nhẫn kia, người Lục gia sợ run như cầy sấy, ai dám đứng ra chọc vào Lục Đức Tường?
Chín chín tám mươi mốt đao rạch xong, hai chân Lục Bính Khang lộ rõ xương trắng hếu. Hai lão nhân xé băng dán miệng Lục Bính Khang ra, không biết dùng cách gì đánh thức gã từ trạng thái hôn mê.
- A!
Lục Bính Khang lăn lộn trên mặt đất gào rú, từng tiếng hét cực kỳ thê lương đánh vào lòng những người có mặt.
Qua một phút sau, Lục Bính Khang dần ngừng giãy dụa, tiếng gào nhỏ gần như không nghe thấy.
Lục Đức Tường liếc Lục Bính Khang người đẫm máu, gã hít sâu quay đầu nói với một nam nhân trung niên bốn mươi mấy tuổi, cao khoảng một thước bảy.
- Tần thúc, nhân viên Bảo Kinh Trấn...
Nam nhân trung niên khom người:
- Tiểu thiếu gia yên tâm, ta sẽ sắp xếp ổn thỏa.
Nam nhân trung niên nói:
- Ta đã kêu thuộc hạ cũ của Long ca đến, trong vòng ba ngày các huynh đệ trong bang sẽ trông chừng Bảo Kinh Trấn chặt chẽ, điều tra kỹ cái chết của Long ca.
Nghe nam nhân trung niên trả lời, mặt Lục Đức Tường hơi vừa lòng giãn ra:
- Ừm!
Lục Đức Tường gật gù, trầm giọng nói:
- Thù giết phụ thân không đội trời chung, dù là ai ta sẽ khiến kẻ đó nợ máu trả bằng máu!
Mọi người đồng thanh kêu lên:
- Nợ máu trả bằng máu!
Thanh thế oanh liệt, còn cuối cùng đám người đưa lên miệng người ta hay thật sự
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền