Chương 98: Thần tiên giúp đỡ ta
Nghe Diệp Dương Thành phun ra ba chữ, Lưu Tuyết Oánh cắn răng, giậm chân nói:
- Con người của ngươi sao lại như thế?
Lưu Tuyết Oánh bộc lộ bản tính cứng rắn:
- Ngươi bỏ bao nhiêu tiền cho Nhung Cầu? Trong vòng ba năm ta sẽ trả lại lãi ba phần trăm, nhưng nếu phải trả Nhung Cầu cho ta, nó...
Lưu Tuyết Oánh cứng giọng nhưng Diệp Dương Thành cũng không hiền, khuôn mặt cười tủm tỉm thoáng chốc sa sầm.
- Trong mắt nàng chẳng lẽ ta cứu Nhung Cầu là vì lãi ba phần trăm?
Diệp Dương Thành cứng miệng nói:
- Lưu Tuyết Oánh, bạn học Lưu, xin hãy nhận rõ, bây giờ Nhung Cầu là của ta, không phải của nàng! Nếu giờ nàng chịu bỏ tiền mua nó thì tại sao lúc trước bán nó đi?
Nói đến đây Diệp Dương Thành nổi cơn giận, nói năng không lựa lời:
- Nàng tính toán rất hay, bán nó được mấy mười mấy vạn, bây giờ mau lại cao lắm cỡ mấy vạn khối tiền đúng không? Sau đó thì sao? Lại vì lý do gì đó bán nó đi với giá cao? Gặp ai cũng nói mình bị bất đắc dĩ, bị ép buộc?
Diệp Dương Thành nói một tràng làm Lưu Tuyết Oánh nghẹn họng:
- Diệp Dương Thành... Ngươi...!
Tay Lưu Tuyết Oánh chỉ vào Diệp Dương Thành, nàng cắn môi, gằn từng chữ:
- Cắt... Đứt!
Diệp Dương Thành trợn trắng mắt:
- Xì, cắt đứt thì cắt, ai sợ ai?
Diệp Dương Thành xoay người đi hướng quầy, bỏ mặc Lưu Tuyết Oánh đứng tại chỗ.
Lưu Tuyết Oánh không ngờ Diệp Dương Thành là loại người không ăn mềm không ăn cứng:
Khi thốt ra câu kia Lưu Tuyết Oánh đã hối hận, nàng không ngờ Diệp Dương Thành sẽ dứt khoát đồng ý cắt đứt thật.
Có câu lời nói thốt ra như bát nước đổ đi, kêu Lưu Tuyết Oánh cúi đầu rút lại lời nói thì nàng tuyệt đối không làm được.
Lưu Tuyết Oánh chỉ có thể nghẹn ngào nói với bóng lưng Diệp Dương Thành:
- Ngươi... Ngươi ăn hiếp người!
Lưu Tuyết Oánh quay đầu bỏ chạy.
Vương Tuệ Tuệ học chung trường cấp 3 với Diệp Dương Thành nên biết đến Lưu Tuyết Oánh, càng nghe tin đồn về hai người này.
Thấy Diệp Dương Thành và Lưu Tuyết Oánh cãi nhau vì một con chó, Vương Tuệ Tuệ tốt bụng đứng ra nói một câu:
- Này lão Diệp, ngươi đối xử với nàng như vậy có phải là hơi quá đáng?
- Sớm biết như vậy lúc trước cần gì?
Diệp Dương Thành bĩu môi:
- Nếu nàng nói thẳng xin Nhung Cầu lại không chừng ta sẽ trả, nhưng nàng tuyệt đối không nên lấy tiền ra mua về. Nàng ta cho rằng trên đời này tiền là vạn năng sao?
Vương Tuệ Tuệ gật gù:
- Nói cũng đúng.
Vương Tuệ Tuệ không khuyên nhủ thêm.
Trong phút chốc đến ba giờ chiều. Diệp Dương Thành bị khách hàng chen chúc trong cửa tiệm lấn tới lấn lui, hắn bận rộn thu tiền vốn. Đến bốn giờ, hàng mới Diệp Dương Thành đặt hai ngày trước đã được cộng ty hậu cần đưa tới tiệm, giảm bớt nguy cấp hết hàng.
Năm giờ rưỡi, người dạo phố trên đường thưa dần, mọi người về nhà ăn cơm. Cuối cùng Diệp Dương Thành rảnh rang, hắn sai Diệp Cảnh Long đi tiệm cơm mua sáu món một canh, mấy người trong tiệm tụ lại qua loa ăn cơm chiều.
Ai ngờ mới mở hộp cơm ra thì cửa tiệm vọng vào tiếng cười nham nhở của Trần Thiếu Thanh:
- Đang ăn cơm? Chậc chậc, thơm quá.
Diệp Dương Thành giương mắt nhìn qua đối diện Trần Thiếu Thanh bước chân vào tiệm:
- Ủa? Sao ngươi đến đây?
Thấy Trần Thiếu Thanh mặc đồ cảnh sát, Diệp Dương Thành buông hộp cơm xuống, cười hỏi:
- Đã ăn chưa? Nếu chưa thì ăn chung đi.
Trần Thiếu Thanh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền