Chương 781: Căn cứ Thủ Đô (11)
Máy bay trực thăng cất cánh ở căn cứ Thủ Đô phải bay ít nhất năm tiếng mới đến căn cứ Đông Nam. Trong quá trình này, đoàn người còn gặp phải đợt tấn công từ chim biến dị ở trên không, may mà đều có sếp lớn trấn giữ nên chuyến này cũng xem như là có sợ mà không có nguy.
Đến căn cứ Đông Nam rồi, Thẩm Chi Hủ lấy vật tư thuộc về đội ngũ Ninh Tuyết và Kha Hán ra, sau khi giao công việc ngoại giao cho Sở Thiên, anh đứng yên lặng bên cạnh Kiều Nghệ làm một người vô hình.
Sở Thiên vừa buồn cười vừa không còn cách nào, chỉ có thể trò chuyện một hồi lâu với hai vị căn cứ trưởng của căn cứ Đông Nam. Đoàn người từ chối khéo ý tốt nghỉ ngơi một ngày tại căn cứ mà vội vội vàng vàng rời khỏi nơi này.
Hôm nay, phi công điều khiển máy bay trực thăng đã lái liên tục mấy giờ, cộng thêm Sở Thiên nôn nóng muốn trở về hang Tiêu Tiền, vì thế mọi người tùy tiện tìm một nơi xem như là an toàn để nghỉ ngơi qua đêm.
Nhân lúc trời còn chưa tối, Kiều Nghệ biến thành dáng vẻ hổ trắng đi theo hổ mẹ ra ngoài tản bộ, tùy ý xem xem lân cận có con mồi không. Bọn họ đi săn một hai con trở lại là có thể được bữa ăn ngon.
Sở Thiên thấy hai con hổ trắng một trước một sau rời đi, khát vọng nơi đáy mắt cũng sắp biến thành thực chất.
Gã suy nghĩ một lúc, sau đó đi tới bên cạnh Thẩm Chi Hủ đang gói sủi cảo, muốn nói lại thôi.
"Anh có chuyện à?"
Người đàn ông cao lớn khỏe khoắn như Sở Thiên ngồi ngay bên cạnh, Thẩm Chi Hủ muốn phớt lờ cũng không được. Anh nhìn lướt qua gã, lạnh nhạt hỏi.
"Cái đó..."
"?"
"Tôi có thể sờ Tiểu Nghệ một chút được không?"
Gã thật sự trông thấy thích quá mức rồi!
Thẩm Chi Hủ: "..."
Anh ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Sở Thiên, đôi môi mỏng bật ra một chữ: "Cút."
Ngao Ngao lại không phải hổ trắng thật, tại sao lại để người đàn ông bên ngoài tùy tiện sờ được?
Sở Thiên: "Ờm..."
Gã biết ngay mà.
Ngay lúc gã định rời đi với tâm trạng ảm đạm, người nào đó đang gói sủi cảo bỗng nhiên lên tiếng:
"Anh có thể đi hỏi Đại Bạch xem sao, xem Đại Bạch có bằng lòng cho anh sờ sờ không?"
"... Tôi thấy anh muốn tôi bị Đại Bạch cắn chết chứ gì?"
Hổ trắng lớn cực kỳ lạnh lùng, trừ Kiều Nghệ và cây non mini ra, đến bây giờ gã cũng chưa từng thấy người nào có thể đến gần nó. Bảo gã đi sờ Đại Bạch, đó quả thật là giở thói ngang ngược trên đầu hổ!
"Anh có thể tìm một con hổ về nuôi."
Thẩm Chi Hủ tốt bụng đề nghị:
"Nuôi quen rồi thì anh mặc sức sờ mà."
"... Được đó, nhưng không cần thiết."
Nói xong, Sở Thiên không muốn nghe thêm mấy lời vô nghĩa của anh, vội vàng đứng dậy rời đi.
Thẩm Chi Hủ nhướng mày lên, đáy mắt lóe lên ý cười nhỏ nhặt.
Sáng sớm hôm sau, đám người nghỉ ngơi suốt một ngày sửa soạn lên đường.
Hang Tiêu Tiền cách căn cứ Đông Nam không xa, máy bay trực thăng bay chưa đến ba tiếng đã đến ngoại ô lân cận hang Tiêu Tiền.
Máy bay trực thăng vừa hạ cánh, Kiều Nghệ đã cảm thấy hổ mẹ có chút nóng nảy. Cô không nhịn được ôm chặt cổ bà ấy, thấp giọng hỏi:
"Mama, mẹ sao thế ạ?"
Hổ mẹ thoáng giãy thoát khỏi vòng tay của nhóc con, gầm lên một tiếng khiến mọi người bất ngờ.
Ngay sau đó, cách đó không xa cũng vang lên mấy tiếng hổ gầm nặng nề.
Hổ mẹ nghe xong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền