Chương 782: Căn cứ Thủ Đô (12)
Trên thực tế, lúc hai con hổ đối diện thấy hổ mẹ, chúng nó cũng phản ứng y hệt. Chẳng qua là bởi vì thực lực của hai con không sánh bằng con hổ trắng trước mặt, cho nên không tùy tiện hành động. Nó là một con hổ chính gốc, có ý thức lãnh thổ cực kỳ mạnh mẽ, lúc này đây trông thấy hai con hổ xa lạ, thái độ thù địch tự nhiên dâng lên.
Trong lúc cô đang ngờ vực, hổ mẹ đã bước từng bước về phía hai con hổ kia.
Kiều Nghệ sợ hết hồn, vội vàng ôm lấy cổ hổ mẹ.
"Mama, mẹ làm gì đó?"
Hổ mẹ hơi bình tĩnh lại khi nghe thấy giọng nói của nhóc con.
"A Đại, A Nhị, bọn mi đừng hấp tấp!"
Đột nhiên, một giọng nói lo lắng của đàn ông vang lên.
Kiều Nghệ và hổ mẹ không khỏi nhìn sang, trông thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang vội vàng chạy đến trước mặt hai con hổ kia. Phản ứng đầu tiên của anh ta là trợn mắt nhìn chúng nó, bị cả hai con hổ khinh thường nhìn lại thì ngượng ngập cười cười. Kế đó, anh ta quay lại nhìn mấy người Kiều Nghệ, lúc bắt gặp hổ mẹ, ánh mắt đen láy bất chợt sáng lên.
"Hổ trắng đẹp quá!"
Anh ta kêu lên.
Lỗ tai hổ mẹ giật giật, chẳng thèm nhìn người đàn ông dù chỉ một lần, đôi mắt hổ màu xanh nhạt nhìn chòng chọc vào hai con hổ to lớn màu vàng nâu ở sau lưng anh ta.
Người đàn ông trẻ tuổi rõ ràng đã quen với việc này, không để ý lắm, mà nở nụ cười với Kiều Nghệ.
"Con hổ trắng lớn này là em nuôi đúng không? Nuôi tốt quá đi, lông trên người bóng mượt sáng loáng."
Anh ta mỉm cười:
"Đúng rồi, anh tên là Chu Hạ, hai con hổ sau lưng anh là do anh chăm sóc lúc làm việc ở công viên động vật hoang dã."
Hóa ra là con sen à... Kiều Nghệ bừng tỉnh vỡ lẽ, lại nhìn kỹ hai con hổ lớn sau lưng Chu Hạ. Vào lúc này, mặc dù chúng nó vẫn còn cảnh giác với hổ mẹ, chỉ có điều đã tốt hơn bầu không khí giương cung bạt kiếm vừa rồi rất nhiều.
"Tôi là Kiều Nghệ."
Nói xong, cô lại không nhịn được quan sát hai con hổ lớn kia:
"Ừm... Chúng nó không phải là một đực một cái đấy chứ?"
"Hở? Sao em biết được?"
Chu Hạ vui mừng, nụ cười trên mặt càng sâu hơn.
"... Tôi đoán."
Người ta đều nói một núi không thể chứa hai con hổ, trừ khi là một đực một cái, xem ra thật đúng là như vậy. Trong lúc Kiều Nghệ đang âm thầm suy đoán, đột nhiên nhớ đến hổ cha chưa từng gặp mặt. Nếu như hổ cha vẫn còn, chắc chắn "ông ấy" và hổ mẹ không thua kém hai con hổ trước mắt bao nhiêu nhỉ?
Tâm trạng cô bỗng dưng trượt dốc với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Chu Hạ nhạy bén phát hiện cô không ổn, tưởng rằng bản thân đã nói sai chỗ nào, nhất thời có chút luống cuống.
"Em..."
Cùng lúc ấy, "Ngao Ngao." Âm thanh của Chu Hạ và Thẩm Chi Hủ vang lên.
Hai con hổ vàng lớn vốn đã hơi buông lỏng cảnh giác thấy có thể một con thú hai chân xa lạ đến, trực giác của dã thú nói cho chúng biết người này rất nguy hiểm, bộ lông màu vàng nâu vốn đã mềm xuống lại lần nữa xù lên.
"A Đại, A Nhị!"
Con ngươi Chu Hạ con rụt nhanh chóng, vội vã ngồi xổm xuống, đưa hai cánh tay dài ra ôm lấy cổ chúng.
Thẩm Chi Hủ hờ hững nhìn lướt qua bọn chúng, sau đó cố hết sức thu lại khí tức trên người. Bấy giờ hai con hổ như đối diện với kẻ địch mạnh kia mới có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền