Chương 784: Hổ cha (2)
Cả đoàn người rời khỏi khu biệt thự và đi về phía rừng núi gần đó.
Một tiếng sau, họ đến vùng lân cận của hang động nhưng không tiếp tục đi sâu vào trong bởi vì Kiều Nghệ và hổ mẹ đều ngửi thấy mùi hương nồng đậm của các loài động vật khác.
Mùi hương đó tanh tanh, rất giống với mùi của một con heo rừng.
"Chẳng lẽ là heo rừng?"
Kiều Nghệ tự lẩm bẩm.
Hổ mẹ nhanh chân chạy vụt vào trong, cây non mini vội vàng chạy theo. Một lúc sau, Kiều Nghệ và Thẩm Chi Hủ nghe thấy một tiếng thét thảm thiết của heo rừng.
Khóe mắt Kiều Nghệ giật giật, cô vội vàng đi tới bên cạnh Người đẹp ốm yếu.
Khi hai người vừa bước đến cửa hang, mùi hôi thối của heo rừng xen lẫn mùi máu nồng nặc xộc vào mặt. Kiều Nghệ ghê tởm che mũi rồi nhìn vào trong động, chỉ thấy hang động đã không còn như trước nữa, đồ vật ban đầu của Người đẹp ốm yếu ở trong hang cũng bị con heo rừng biến dị kia quấy nát.
"Heo rừng cũng có tập tính sống trong hang động sao?"
Kiều Nghệ sững sờ một lát.
"Ai mà biết?"
Thẩm Chi Hủ nhún vai.
Sau khi hổ mẹ giải quyết được con heo rừng biến dị, nó gầm thét ra khỏi hang, hiển nhiên là nó không chịu được mùi của hang động nhưng cây non mini không có mũi, nó trèo lên con heo rừng biến dị một cách hào hứng, vẫy cành cây bừa bãi.
[Heo rừng, heo rừng, heo rừng]
[Ăn thịt, ăn thịt, ăn thịt]
Kiều Nghệ quả thực dở khóc dở cười:
"Được rồi, được rồi, chị biết rồi, cưng đừng nói nữa, tối nay chúng ta ăn thịt heo rừng."
Cây non mini hài lòng, lạch bà lạch bạch leo xuống khỏi người con heo rừng biến dị.
Kiều Nghệ nói hổ mẹ đông lạnh con heo rừng biến dị lại. Sau khi nhìn Người đẹp ốm yếu đưa nó vào không gian, Kiều Nghệ thấy vậy không khỏi trêu chọc:
"Sao cứ có cảm giác như đang nuôi trẻ con thế nhỉ?"
Cô vốn chỉ nói vu vơ một câu nhưng lại không ngờ lời nói của mình khiến người đàn ông bên cạnh nghĩ đến chuyện gì đấy, đáy mắt sâu hơn.
"Mama, mẹ có còn nhớ sở thú trước đây mẹ sống ở đâu không?"
Kiều Nghệ bèn ngồi xổm xuống nhìn hổ mẹ.
Đôi tai hình bán nguyệt trên đầu hổ mẹ rung lắc vài lần, cái đầu nó vẹo sang một bên rồi nhìn thẳng về một hướng nào đó.
Kiều Nghệ hiểu ý bèn giơ tay xoa tai hổ mẹ.
"Ở chỗ kia hả mẹ?"
"Rống!!!" Đúng vậy.
"Mẹ có muốn quay về xem không?"
Lời nói của Kiều Nghệ khiến hổ mẹ sững sờ.
Nó thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện đó, có lẽ bởi vì khi nó chạy trốn, sự hỗn loạn và máu me nơi đó đã khiến nó ám ảnh muôn đời vậy cho nên nó chưa bao giờ nghĩ đến chuyện quay về ngó một cái.
Hổ mẹ do dự một lát sau đó quay lại nhìn nhóc con. "Rống..." Bé con muốn đi xem à?
Kiều Nghệ dường như đã hiểu ra bèn khẽ gật đầu:
"Đúng vậy mama, con muốn đi xem nơi mẹ từng sống."
Hổ mẹ nghe vậy thì trái tim mềm nhũn, nó bước vài bước lại gần nhóc con, cái đầu lông xù lớn của nó dựa gần tới rồi cọ cọ vào hổ con.
Kiều Nghệ bị hổ mẹ cọ qua cọ lại ngứa hết cả người, chịu đựng tiếng cười sắp tràn ra cổ họng, nói:
"Được không vậy mama?"
Hổ mẹ lùi lại vài bước, suy nghĩ một lát rồi dùng móng tay vạch vài chữ trên đất.
[Hẳn là không có động vật sống nào ở đó]
Hổ mẹ dừng lại một chút rồi tiếp tục vạch chữ.
[Đều là zombie động vật cả]
"Vậy hổ cha..."
Kiều Nghệ vội
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền