ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 785: Hổ cha (3)

Lẩn trong đám động vật hoang dã dưới vẻ ngoài tàn phá hoang vắng của thành phố Lang là một con hổ trắng lớn dài hơn ba mét đang nằm lười biếng trên thảm cỏ vàng khô héo, nó thoải mái đắm mình dưới ánh mặt trời mùa đông ấm áp, cái đuôi phủ đầy những sọc sáng thỉnh thoảng còn vung vẩy vì tâm trạng vui vẻ của chủ nhân.

Đột nhiên, cái mũi đen của hổ trắng lớn khẽ nhúc nhích, đôi tai hình bán nguyệt trên đỉnh đầu cứng đờ, đôi mắt nhắm hờ mở ra, hai mắt trắng bệch đáng sợ!

"Rống..."

Như thể nó cảm nhận được một vị khách không mời mà tới, con hổ trắng lớn cúi đầu cảnh giác rồi gầm lên vài lần.

Tiếng gào của nó nặng nề mà uy nghiêm khiến những con chim xung quanh vỗ cánh hoảng loạn, chạy trốn tứ phía.

Hổ trắng lớn hiển nhiên cũng nghe thấy tiếng động đó bèn thấy rất hài lòng với những gì mình đã làm, nhưng ngay sau đó, nó chợt nhận ra mùi hương lạ lẫm kia không hề bị tiếng gầm của mình dọa sợ!

Hổ trắng lớn thấy vậy thì tức giận vô cùng.

Nó đã ở đây lâu như vậy, chưa từng thấy bất kỳ giống loài có mắt như mù nào dám thách thức uy quyền của nó, chẳng lẽ lại là đám thú hai chân phiền phức kia sao?

Nhưng đám đó không phải đã bị đám đàn em của mình dọa cho chạy té khói rồi à?

Con hổ trắng lớn cau mày không hài lòng bèn nhăn mũi ngửi nhẹ, chợt quyết định đi xem con nào có gan đến.

Trong khi đó, Thẩm Chi Hủ theo chỉ dẫn của hổ mẹ đi đến chỗ động vật hoang dã ở thành phố Lang. Sau khi đến nơi, Kiều Nghệ phát hiện ở đây có rất ít zombie và zombie động vật nên cũng không mất công phóng tấm chắn của mình ra làm gì. Khi họ từ từ đến gần khu vực nơi hổ mẹ từng sinh sống thì đột nhiên nghe thấy một tiếng hổ gầm vang lên.

"Mama, mẹ có nghe thấy không? Hình như con nghe thấy tiếng hổ gầm thì phải."

Kiều Nghệ giật mình rồi chợt nghĩ đến điều gì đó, hai mắt sáng bừng.

Hổ mẹ gật đầu, biểu thị nó cũng đã nghe thấy, nhớ lại hình như âm thanh trong trí nhớ của nó không giống âm thanh vừa rồi cho lắm? Cũng không biết có phải là hổ cha hay không nữa.

Hổ mẹ không chắc chắn lắm.

Nó liếm phần lông bên khóe miệng, đôi chút lo lắng không yên dần dâng lên trong cõi lòng.

"Này Người đẹp ốm yếu, anh có cảm nhận được không? Đó là một con hổ đúng chứ?"

"Đúng vậy, nó đang đến chỗ của chúng ta."

Thẩm Chi Hủ do dự liếc nhìn hổ mẹ:

"Nhưng anh không chắc đó có phải là bạn đời của Đại Bạch hay không nữa."

"À, đúng rồi, lúc trước em đã từng hỏi mama rồi, hình như ở đây không chỉ có mình hai con hổ trắng là mẹ và cha sinh sống đâu."

Con hổ đang tiến về phía bọn họ biết đâu là con hổ trắng khác.

Tâm trạng Kiều Nghệ dịu đi một chút, sau đó cô nói:

"Vậy chúng ta đi qua xem trước nhé?"

"Người đẹp ốm yếu, con hổ kia là zombie động vật à?"

"Đúng vậy, là zombie động vật cấp 7."

"..." Kiều Nghệ hít mạnh một hơi, sợ nếu lát nữa hai bên va chạm, bọn họ bị zombie hổ kia đánh cho tan xác bèn vội vàng phóng tấm chắn của mình ra.

Tấm chắn vừa xuất hiện, mùi hương của bọn họ đã hoàn toàn bị cắt đứt.

Con hổ trắng lớn đang từ tốn đi về phía họ từ đằng xa chợt không thấy mùi hương kia đâu nữa, chỉ nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy nó đột nhiên trở nên rất cáu kỉnh, bốn chân nó

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip