Chương 811: Thôn Đường Hà (17)
"Cái gì?"
Kiều Nghệ ngơ ngác.
Đàn em nào?
Đàn em ở đâu ra?
Tiếc là hổ cha không trả lời thắc mắc của cô mà dạo một vòng quanh Tiểu Hắc hình người.
Hổ cha thấy thế, thò móng tay sắc bén của mình ra và viết mấy chữ cái xấu xí, nguệch ngoạc lên trên quyển vở.
[Nhìn đàn em. ]
Chà, nó không mang em trai ở lãnh thổ trước đây tới, bây giờ có một con chó như thế, nó cũng quay trở lại thời gian có em trai một lần nữa.
Thẩm Chi Hủ thấy thế, lơ đãng nghĩ tới điều gì đó, thấp giọng nói với Kiều Nghệ còn đang ngơ ngác:
"Ngao Ngao, còn nhớ ngày mình đã nói gì vào ngày em đưa tinh hạch cho Tạ Vân Nhã không?"
"Hả... ?" Kiều Nghệ nhớ lại, hình như lúc ấy cô nói để họ làm cấp dưới của mình... ?
Chờ, chờ đã!
Không phải là...
Con ngươi Kiều Nghệ chấn động, hoàn toàn không ngờ rằng hổ cha lại đang nói đến Tiểu Hắc.
Lần này, cô thực sự có chút dở khóc dở cười.
Hổ cha quan sát "đàn em" mới vừa ra lò xong, lại viết mấy chữ lên trên giấy.
[Ngày mai. ]
[Tới đây. ]
"Vì sao?" Kiều Nghệ hỏi thay cho Tạ Vân Nhã.
Hổ cha lại nguệch ngoạc hai chữ.
[Học tập!]
Có đàn em như thế ở bên cạnh, cái cây khốn nạn kia sẽ không cười nhạo nó được nữa! Nhìn thằng đệ ngáo, chắc chắn là thua kém hổ rồi!
Đến lúc đó có sự chênh lệch rõ ràng, giống cái sẽ càng hài lòng về hổ hơn! Kế hoạch này vẫn là giai đoạn đầu, nó học được từ nội dung mà cái gọi là CD phát ra!
Nó gật gù đắc ý, dường như cái nó làm là quyết định gì đó đúng đắn, toàn thân hổ đều có hơi tự mãn.
Kiều Nghệ: "..."
Cho nên mỗi động vật biến dị có chút trí thông minh đều gặp khó khăn với học tập đúng không?
Kiều Nghệ cũng không muốn đả kích tính tích cực của hổ cha, cô gọi Tạ Vân Nhã đến và giải thích một cách đơn giản, thấy Tạ Vân Nhã cũng bị sốc, Kiều Nghệ chỉ có thể cười khổ.
"Thật ra chị cũng không cần sợ đâu, mặc dù cha tôi trông có hơi đáng sợ, nhưng tính cách cũng không tệ lắm."
Kiều Nghệ dừng một lát, liếc nhìn hổ cha không chú ý tới bên này, cố đè thấp giọng:
"Chỉ cần chị nói với Tiểu Hắc đừng xích lại gần mama của tôi thì chắc chắn sẽ không có chuyện gì cả."
Giới hạn cuối cùng của hổ cha chính là hổ mẹ, chỉ cần Tiểu Hắc không nhảy nhót trước mặt hổ mẹ thì hổ cha cũng sẽ không quá hung dữ.
Tạ Vân Nhã nghe lời nói Kiều Nghệ, không khỏi nhìn về phía zombie hổ trắng.
Lúc này, zombie hổ trắng đã áp sát vào chân của Kiều Bạch, cho dù Kiều Bạch dùng chân để tách nó ra thế nào thì nó vẫn dính chặt vào giống như một miếng cao dán.
Tạ Vân Nhã: "..."
Zombie hổ trắng này sao không giống trong tưởng tượng của cô ấy lắm nhỉ?
Thế này cũng quá...
Khụ khụ, hổ đeo bám ư?
"Thế nào?" Kiều Nghệ hỏi.
"Tôi có thể theo tới không?"
Tạ Vân Nhã đáp.
"Được, nhưng chị không cần ra ngoài với đám Cao Hoằng Khải sao?"
Kiều Nghệ thắc mắc.
Khoảng thời gian này, Cao Hoằng Khải và cây non mini đưa ra một thỏa thuận là để cây non mini làm bảo mẫu, dẫn họ đi thăm dò khu vực khá nguy hiểm với họ.
Đương nhiên, sau mỗi chuyến đi thì tinh hạch mà họ thu hoạch được phải chia cho cây non mini một nửa.
Nếu không có chút lợi lộc, sao cây non mini lại đồng ý làm cây bảo mẫu được chứ?
"Cái này..."
"Chị yên tâm đi, đến lúc đó có
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền