ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 812: Thế giới hai người (1)

Thành phố Phù Quang cách thôn Đường Hà cũng không xa. Họ lái xe ba ngày thì thấy bảng chỉ đường tàn tạ viết thành phố Phù Quang đứng thẳng trên đường.

Kiều Nghệ vừa nhìn phong cảnh bên ngoài tấm kính vừa hỏi:

"Người đẹp ốm yếu, nơi này chính là thành phố Phù Quang sao?"

Bởi vì thành phố Phù Quang là thành phố mà Người đẹp ốm yếu từng sống từ nhỏ đến lớn, cho nên cô rất tò mò về nơi đó.

"Vẫn chưa tới, nhưng sắp rồi."

Kiều Nghệ ậm ừ vài tiếng, đột nhiên nhớ ra trước đó cô từng nghe một nữ dị năng giả kể về thành phố Phù Quang. Cô không nhớ tên của nữ dị năng giả đó, chỉ nhớ là cô ấy biết Người đẹp ốm yếu, còn là bạn trung học của anh, hơn thế nữa... là người thầm mến Người đẹp ốm yếu.

Trước đó, cô không hiểu tình cảm của mình với Người đẹp ốm yếu, cũng không có cảm giác gì khác thường với loại chuyện này, bây giờ... Đáy lòng cô không khỏi dâng lên bọt khí chua chua. Cô có hơi ghen tị với nữ dị năng giả đó, bởi vì cô ấy gặp được Người đẹp ốm yếu vào thời điểm cấp 2.

Chậc, cũng không biết lúc cấp 2 Người đẹp ốm yếu như thế nào, liệu có phải là thiếu niên trẻ trâu giống như những học sinh cấp 2 khác không nhỉ? Nghĩ đi nghĩ lại, Kiều Nghệ không để ý đến bọt khí chua chua trong đáy lòng, bỗng dưng bật cười.

Thẩm Chi Hủ đang lái xe nghe thấy bên cạnh đột nhiên có tiếng cười, anh liếc nhìn sang:

"Em cười gì vậy?"

Kiều Nghệ ôm cái gối hình vuông và lười biếng tựa vào cửa xe, đuôi mắt có hơi giương lên, tạo nên ý cười nhàn nhạt.

"Người đẹp ốm yếu, thời cấp 2 anh như thế nào?"

"?"

"Có trẻ trâu lắm không?"

"..."

"Sao anh không nói gì? Có phải là bị em nói trúng nên thẹn quá hóa giận rồi hả?"

Thẩm Chi Hủ bất lực nhìn cô: "Không có."

"Hả?"

"Không trẻ trâu."

Bởi vì lý do gia đình nên anh trưởng thành sớm, hơn nữa tính cách bản thân cũng rất lãnh đạm nên anh chưa bao giờ trẻ trâu.

"Thật hay giả vậy? Anh không lừa em đấy chứ?"

"Không tin hả?"

Thẩm Chi Hủ bỗng nhiên hừ nhẹ một tiếng.

Không hiểu sao Kiều Nghệ lại cảm thấy một tia nguy hiểm, cô rụt cổ lại, nửa gương mặt đều chôn ở dưới gối đầu hình vuông, đôi mắt màu lam nhạt xoay tròn càng phát ra sự tò mò về thời điểm cấp 2 của anh.

"Đúng rồi, chẳng phải lúc trước chúng ta gặp bạn học cùng trường của anh sao? Em nghe cô ấy nói, trước đây thành phố Phù Quang thất thủ nhanh nhất đúng không?"

Nhắc đến chuyện này, Thẩm Chi Hủ vô thức nắm chặt tay lái. Dù đã hai kiếp, nhưng anh cũng chưa từng quên lúc trước tận mắt chứng kiến cảnh tượng đẫm máu khi con người nổi cơn điên cắn xé người bên cạnh.

Kiều Nghệ nhạy bén phát hiện sự thay đổi rất nhỏ trong tâm trạng của anh, cô không nhịn được xích lại gần.

"Người đẹp ốm yếu, anh làm sao vậy?"

"Không sao." Thẩm Chi Hủ dừng một lát:

"Thành phố Phù Quang đúng là thất thủ nhanh nhất."

Anh nhớ lại, khi tận thế bùng nổ, anh đang làm bán thời gian bên ngoài trường học. Nhìn thấy bên ngoài hỗn loạn, anh lập tức ý thức được điều gì đó không ổn và quay trở về nhà. Ban đầu chính phủ còn bố trí quân đội giữ trật tự và áp giải người bị virus lây nhiễm đi cách ly, song virus lây lan với tốc độ thật sự quá nhanh, chưa đầy nửa tháng mà thành phố Phù Quang đã bị thất thủ. Trong thời gian đó, anh luôn trốn ở trong nhà

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip