Chương 839: Bé hổ siêu cute phô mai que đến đây!!! (16)
Lúc hai bé hổ con được gần một tháng tuổi, cuối cùng tầng màu xanh đậm trong mắt kia đã mờ đi, để lộ màu sắc thật sự của con ngươi.
Màu mắt của Đại Bảo hoàn toàn kế thừa từ Thẩm Chi Hủ, là màu đen tuyền, sâu thẳm xinh đẹp như đá vỏ chai.
Tiểu Bảo thì thừa kế của Kiều Nghệ, màu xanh nhạt trong trẻo sáng chói giống như đá quý. Nhất là khi đôi mắt long lanh ướt át của nó nhìn người khác không chớp mắt, rất dễ làm cho người khác mềm lòng, muốn mang hết tất cả mọi thứ tốt đến đến trước mặt bé con.
Cố Hựu Kỳ và Sở Thiên cứ như vậy chìm đắm vào đôi mắt trong trẻo này, lần nào hai người tới cũng sẽ mang theo rất nhiều đồ tốt cho Tiểu Bảo. May mà bọn họ còn nhớ mang theo chút ít cho Đại Bảo, nếu không sợ rằng Đại Bảo sẽ không đồng ý cho cả hai sờ sờ.
Thẩm Chi Hủ ở bên cạnh thấy thế, bèn lặng lẽ lấy máy ảnh ra, ghi lại dáng vẻ đần độn của hai người vào giờ phút này lại.
(Cố Hựu Kỳ/ Sở Thiên: Sờ được rồi, sờ được rồi, sờ được rồi!!!)
Ngày hôm nay, hai bé hổ con đã học bước đi đang đi tới đi lui trên thảm mềm mại. Chúng nó đi xa một chút sẽ còn nghiêng đầu lại nhìn về phía vị trí của mẹ nhà mình. Sau khi chắc chắn mẹ vẫn còn ở đó, hai anh em mới yên lòng tiếp tục chơi đùa.
Kiều Nghệ cảm thấy có chút buồn cười, lại không nhịn được nghĩ, nếu như bản thân biến mất, hai bé con sẽ có phản ứng như thế nào?
Suy nghĩ này vừa nảy ra, Kiều Nghệ lập tức hành động. Cô đứng dậy khỏi đệm, nhẹ nhàng nhảy lên chiếc giường lớn ở cách đó không xa rồi chui vào trong chăn. Tiếp đó tâm niệm khẽ động, cô biến thành dáng vẻ con người.
Kiều Nghệ vừa mới biến thành người, trùm kín chăn rồi cầm lấy quần áo ngủ mà Người đẹp ốm yếu chưa cất vào tủ quần áo lúc trước, nhanh chóng thay vào.
Cô sửa soạn lại bản thân xong xuôi, bấy giờ mới kéo chăn ra. Kiều Nghệ còn chưa kịp cảm khái rất lâu rồi không biến thành người, vẫn là biến thành hình người dễ dàng hơn thì hai bé hổ con ở cách đó không xa đã "làm việc công theo thông lệ" quay đầu nhìn về chỗ mình nằm lúc trước.
"Ngao?"
Tiểu Bảo chớp chớp đôi mắt màu xanh thẳm kia, mê man nhìn vị trí trống trơn. Dáng vẻ nhỏ con tựa như đang biểu đạt
"Mẹ đâu rồi? Mẹ lớn như vậy của mình đi đâu rồi?"
.
Đại Bảo thậm chí cũng không vẫy đuôi nữa, thay đổi phương hướng, mau chóng chạy về chỗ mẹ nhà mình nằm ban đầu. Có lẽ là nó chạy quá nhanh, chân sau bên trái của nó vấp vào chân sau bên phải, lảo đa lảo đảo rồi đập mặt xuống thảm lông.
Cho dù biết sàn nhà có trải thảm, Đại Bảo có ngã cũng sẽ không đau đớn, thế nhưng đầu quả tim của Kiều Nghệ vẫn thắt lại.
Đại Bảo không cảm nhận được đau nhanh chóng bò dậy, chẳng mấy chốc đã chạy lên trên đệm. Nó vòng quanh một vòng, chỉ ngửi được mùi của mẹ, không thấy bóng dáng mẹ đâu.
"Gào gào?" Nó mê man gọi một tiếng.
Lúc này đây, Tiểu Bảo cũng thất tha thất thểu chạy đến.
Hai bé hổ con trố mắt nhìn nhau, dù là ai cũng có thể nhìn ra sự bất lực của chúng nó.
Kiều Nghệ thấy hai đứa con không phát hiện ra mình, cố ý ho khan một tiếng.
Đúng như dự đoán, hai bé con nghe thấy âm thanh lập tức nhìn sang.
Chúng nó đều sửng sốt khi thấy một sinh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền