Chương 840: Bé hổ siêu cute phô mai que đến đây!!! (17)
Trong lúc Kiều Nghệ suy nghĩ bậy bạ, Thẩm Chi Hủ đẩy cửa tiến vào, trong tay còn bưng bữa trưa của ngày hôm nay. Cô hoàn hồn lại khi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, ngước mắt lên nhìn thì thấy chỉ có một mình anh tới.
Thẩm Chi Hủ nhìn thấy quần áo ngủ rơi lung tung trên đất, nhíu mày hỏi:
"Ngao Ngao, em biến về lại à?"
Ừm ừm!
Kiều Nghệ gật gật đầu, rồi dùng móng vuốt kéo laptop ở bên cạnh đến trước mặt mình, dùng móng tay viết ra mấy chữ.
[Chỉ có một mình anh thôi à?]
Thẩm Chi Hủ nhìn laptop, lúc này mới trả lời:
"Ừ, Đại Bạch và Nhị Bạch còn ở trên núi, Tiểu Thụ, Cố Hựu Kỳ và Sở Thiên đang ăn cơm ở dưới lầu."
[Ban đầu em chỉ định trêu chọc các bé cưng, không ngờ hai con còn rất thông minh, dựa vào mùi là có thể nhận ra em rồi.]
"Lỗ mũi chó."
Thẩm Chi Hủ cười nói.
Kiều Nghệ không tán thành, móng vuốt to lớn đập vào cánh tay anh.
[Lỗ mũi chó gì hả?]
[Rõ ràng là lỗ mũi hổ!]
Thấy cô xù lông, Thẩm Chi Hủ vội vàng nói:
"Được được được, lỗ mũi hổ, là lỗ mũi hổ, là anh nói sai rồi."
Lúc này Kiều Nghệ mới hài lòng, khe khẽ hừ một tiếng.
"Bé cưng đói rồi à? Đợi chút nhé, đừng lo lắng."
Kiều Nghệ nhìn hai con hổ nhỏ rồi nói.
Dứt lời, Kiều Nghệ biến trở về hình dạng hổ. Đây là lần đầu tiên hai bé con thấy cảnh tượng con hổ lớn biến hình, hai đôi mắt trợn tròn xoe. Tuy nhiên việc ăn no vẫn tương đối quan trọng, chúng kêu "gào gào" giãy giụa ra khỏi đống quần áo, sau đó nhào về phía bụng của Kiều Nghệ.
Hổ con tìm được khẩu phần lương thực mà chúng thích nhất, hai móng vuốt nhỏ bé ôm lấy rồi vui vẻ... bú sữa.
Kiều Nghệ thấy thế không khỏi buồn cười. Vốn dĩ trong nhà chỉ có hai con tham ăn, bây giờ lại thêm hai con, cộng lại là bốn con. Cũng may bọn họ tự cung tự cấp, không thiếu đồ ăn, nếu không cả nhà sẽ gặp rắc rối.
Vào giờ phút này, hai bé hổ con đã ăn no, cái bụng nhỏ tròn tròn. Thẩm Chi Hủ thấy thế liền có chút ngứa tay, bèn vươn một ngón tay ra nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng nhỏ của con.
Tư thế của hai bé hổ con lười biếng, thấy ngón tay làm loạn của cha, chúng nó dùng móng vuốt đẩy ra một cách ghét bỏ. Sau đó hai anh em đổi tư thế khác, giấu cái bụng nhỏ căng tròn đi, không cho cha mình chạm vào.
Thẩm Chi Hủ chỉ cảm thấy buồn cười, phát hiện hai nhóc con này vẫn chưa đầy một tháng tuổi đã học được ghét bỏ người khác. Dáng vẻ nhỏ nhắn chê bai kia gần như đúc cùng một khuôn với Ngao Ngao, phải nói thật sự không hổ là mẹ con nhỉ?
Kiều Nghệ không nhịn được cười, mặc dù bây giờ cô cười chẳng khác nhau gì toét miệng cả.
[Người đẹp ốm yếu ơi, anh xoay qua chỗ khác đi.] Kiều Nghệ viết hàng chữ mới trên laptop xong rồi vỗ vỗ bắp đùi Người đẹp ốm yếu, ra hiệu anh nhìn sang.
"Sao thế?"
[Em muốn biến về hình người.]
Thẩm Chi Hủ mỉm cười sâu xa:
"Có chỗ nào trên người em mà anh chưa từng thấy đâu, còn cần anh tránh mặt hả?"
Kiều Nghệ: "..."
Nói thì nói như vậy, song lúc bọn họ "ấy ấy", cô không hề trong trạng thái tỉnh táo à nha! Với lại lúc đó ai lại để ý nhiều như vậy được!
Cô nhìn chòng chọc vào anh với đôi mắt như cá chết.
Cuối cùng Thẩm Chi Hủ thua trận, chủ động xoay người lại. Có điều chốc lát sau, anh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền