Chương 866: Vượt thời gian đến bên anh (16)
Thẩm Chi Hủ khẽ cười: "Là anh."
Đôi mắt cô sáng lên, theo bản năng định nhào vào lòng người đàn ông. Song cô nhớ đến việc anh vừa mới đùa bỡn mình, chỉ đành nỗ lực nhẫn nại, còn không quên trợn mắt nhìn anh.
"Được đó Thẩm Chi Hủ, anh lại đùa giỡn em!"
Kiều Nghệ còn nhớ đến khả năng nào đó, tức giận đến nỗi mặt mày đỏ bừng:
"Anh nói đi, có phải trước đó anh cũng giả vờ hay không?"
Thế mà cô còn cảm thấy trước đây Người đẹp ốm yếu ngây thơ, đáng yêu như vậy nữa, hóa ra đều là anh giả vờ!
Thẩm Chi Hủ lại lớn tiếng kêu oan:
"Anh không có, anh không có, Ngao Ngao, em đừng nói bậy bạ!"
"Anh..." Vừa há miệng ra, giọng nói của Kiều Nghệ trở nên ngọt ngào lạ thường. Cô sợ kích thích thú tính của người đàn ông, vội vàng ngậm miệng lại.
Lúc này, Thẩm Chi Hủ chậm rãi ngồi dậy, cái đuôi màu vàng nhạt sau lưng kia nhẹ nhàng đong đưa, lặng lẽ thể hiện tâm trạng vui thích của chủ nhân.
Kiều Nghệ mím môi không trả lời, chỉ trợn đôi mắt long lanh như nước nhìn đối phương.
"Em vẫn chưa phát hiện bất thường à?"
Cô chần chừ một hồi rồi lắc lắc đầu, sau đó lại nghĩ đến điều gì đó, lập tức mở miệng thăm dò:
"... Người đẹp ốm yếu?"
Chẳng lẽ Người đẹp ốm yếu của cô cũng trở về rồi ư?
Anh dừng lại một lúc, đưa tay ôm nhóc yếu ớt đang ầm ĩ vào trong lòng.
Kiều Nghệ giãy giụa mấy cái, không thoát ra được, cuối cùng cũng để mặc anh ôm mình.
"Ngao Ngao đừng nóng giận, anh cũng là vừa mới nhớ ra thôi."
Dứt lời, Thẩm Chi Hủ trìu mến hôn lên trán cô.
"Anh có ý gì?"
"Em thật sự không nhớ hả?"
Kiều Nghệ im lặng, sao mỗi một chữ Người đẹp ốm yếu nói cô đều hiểu, thế nhưng ghép lại thì cô chẳng hiểu gì cả nhỉ?
Cô phải nhớ điều gì à?
Có lẽ Thẩm Chi Hủ nhìn thấu sự cạn lời của cô, bèn kiên nhẫn nói:
"Em có nhớ em tới đây thế nào không?"
Vẻ mặt của Kiều Nghệ mờ mịt mà lắc lắc đầu:
"Em không nhớ, em vừa mở mắt đã phát hiện bản thân đã ở sở nghiên cứu trong căn cứ Đông Nam rồi."
Thẩm Chi Hủ vỡ lẽ:
"Xem ra ký ức của em vẫn chưa hồi phục."
"Nghĩa là gì hả..."
Kiều Nghệ càng mê man hơn.
Thẩm Chi Hủ thấy thế, giơ tay ra vuốt mái tóc hơi rối của cô:
"Ngao Ngao còn nhớ không, Tiểu Bảo thức tỉnh một dị năng hết sức hiếm có, có thể kéo người khác vào trong giấc mơ do con bé dệt ra."
"Lúc dị năng này ở cấp thấp rất vô dụng, nhưng đến cấp cao, nó có thể dung hợp trí nhớ của người bị kéo vào giấc mơ, khiến người ta bị lạc ở trong đó."
"..." Kiều Nghệ hít một hơi khí lạnh:
"Ý của anh là, bây giờ chúng ta đang ở trong giấc mơ do Tiểu Bảo dệt ra cho cả hai sao?"
"Không sai."
"Nhưng mà, sao điều này có thể được?"
Thẩm Chi Hủ buồn cười nhìn cô, còn hôn thật mạnh lên gò má cô:
"Sao lại không thể được chứ? Đây chẳng phải là kết cục viên mãn cho anh của kiếp trước mà hai mẹ con các em bàn bạc xong à?"
"Hả?" Kiều Nghệ cả kinh biến sắc, thì ra sự thật là như vậy ư?
"Lúc anh tiến vào, dị năng của Tiểu Bảo đã niêm phong trí nhớ của anh, để anh chỉ nhớ được chuyện của kiếp trước. Tuy nhiên cũng không niêm phong được bao lâu, anh cũng đột phá niêm phong của Tiểu Bảo nhờ vào lực không gian mà bản thân nắm giữ."
"Thật là đáng gờm..."
Kiều Nghệ không khỏi giơ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền