Chương 867: Vượt thời gian đến bên anh (17)
"Phải rồi, em có một vấn đề muốn hỏi anh rất lâu rồi."
Kiều Nghệ đột nhiên nói.
"Em hỏi đi."
"Đuôi của anh... Là đuôi của động vật gì thế?"
Vẻ mặt của Thẩm Chi Hủ cứng đờ, trái lại cũng không phải anh không muốn cho Ngao Ngao biết, mà là sợ cô biết rồi sẽ không dám sờ mình nữa.
Kiều Nghệ nhìn thấu sự do dự của anh, lại nói:
"Anh mau nói đi."
"Em chắc chắn em không sợ chứ?"
"Em sờ cũng đã sờ rồi, còn sợ gì nữa?"
"Thật không?"
"Ôi dào, Người đẹp ốm yếu này, từ lúc nào anh trở nên lề mà lề mề vậy hả?"
Thẩm Chi Hủ: "..."
Đây chẳng phải là anh sợ nhóc yếu ớt sẽ đổi ý sau chuyện này sao?
Anh bất đắc dĩ nhìn cô một cách cưng chiều:
"Nói trước rồi đó, ai sợ người đó là heo."
Sự trẻ con hiếm có của anh khiến Kiều Nghệ không khỏi tức cười.
"Được rồi, được rồi, nhanh lên nào nhanh lên nào."
"Cái đuôi của anh là đuôi của thằn lằn biến dị."
"Thằn, thằn lằn?"
Trong đầu Kiều Nghệ lập tức hiện lên dáng vẻ xấu xí của con thằn lằn, theo bản năng định bày ra vẻ mặt ghét bỏ. Khóe mắt lại liếc thấy ánh mắt nóng bỏng của người nào đó đang nhìn mình, cô chỉ đành nhịn xuống.
Haizz, không phải là con thằn lằn thôi sao? Cô mới không sợ đâu!
Có điều thành thật mà nói, cái đuôi này trông không giống của con thằn lằn.
"Em sờ không?"
Kiều Nghệ muốn khước từ, lại sợ người nào đó lộ ra vẻ mặt đau lòng, không thể làm gì khác hơn là chủ động bóp bóp cái chóp đuôi nhỏ dài kia.
Nào ngờ lúc cô chủ động chạm vào, đôi mắt màu đen của ai đó thoáng lóe lên một tia sáng màu vàng nhạt.
(Thẩm Chi Hủ: Muốn... Làm... Làm... )
Thẩm Chi Hủ chớp chớp mắt vô tội:
"Có điều chẳng phải Ngao Ngao em rất thích sao?"
Nói đến đây, anh còn cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Ngao Ngao không thích động vật bò sát có vảy, tuy nhiên cô lại chơi đùa cái đuôi của anh mà không có chút ghét bỏ nào, điều này chứng tỏ Ngao Ngao thật sự rất yêu anh.
Thẩm Chi Hủ càng nghĩ càng vui vẻ, chóp đuôi nhỏ dài còn đắc chí vung vẩy.
Kiều Nghệ thấy thế, chỉ cảm thấy không dám nhìn thẳng.
"Ngao Ngao thật sự không sờ thêm một lần nữa ư?"
Kiều Nghệ lạnh lùng vô tình từ chối:
"Anh quên hiện giờ chúng ta đang ở địa bàn của người khác sao?"
Thẩm Chi Hủ hiểu ra:
"Sau khi rời đi, Ngao Ngao có thể sờ sờ nó được không?"
Dứt lời, dị năng quanh người anh tựa như đang rục rịch.
Kiều Nghệ vội vàng đè tay của đối phương lại:
"Bình tĩnh! Anh bình tĩnh!"
Cô sợ anh lại làm ra chuyện mờ ám gì nữa, vội vàng dời sự chú ý của anh đi:
"Tiểu Bảo chỉ kéo hai người chúng ta vào thôi à?"
"Ừ, thực lực hiện tại của Tiểu Bảo chỉ có thể kéo hai chúng ta vào, nhiều hơn thì con bé sẽ không kiểm soát được."
"À..." Kiều Nghệ cảm thấy có chút tiếc nuối, chỉ là lại không nhịn được kể chuyện vừa mới gặp được hổ mẹ với anh.
Thẩm Chi Hủ nghe xong liền lên tiếng:
"Chúng ta có thể dẫn Đại Bạch theo bên mình."
Dù sao cũng chỉ là một giấc mơ thôi, chỉ cần Ngao Ngao muốn, bọn họ có thể làm được.
"Cái này..." Kiều Nghệ hơi rung động:
"Được rồi, trước tiên vẫn xem ý của mama đi."
Hơn nữa cô cũng không biết Tiểu Bảo có thể duy trì giấc mơ này được bao lâu...
Thẩm Chi Hủ nhíu mày, không tỏ rõ ý kiến.
"Cốc cốc..."
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Kiều Nghệ hết sức nhanh nhẹn ném cái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền