ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chưởng Môn Khiêm Tốn Chút book cover

[Dịch] Chưởng Môn Khiêm Tốn Chút

Ấu Nhi Viên Nhất Bả Thủ

318

Chương

87,064

Lượt đọc

Giới thiệu truyện

Bước vào thế giới huyền ảo của Thiên Huyền Giới, nơi linh khí như sương mù bao phủ sơn hà, nơi một ý niệm có thể dời non lấp biển, ranh giới giữa thực tại và ảo mộng trở nên mong manh đến mức chỉ cần một cái chớp mắt liền có thể đổi thay vận mệnh.

Đô Thành Khắc Kim vốn chỉ là một linh hồn lạc lối sau cái chết nơi thế giới cũ. Khi tỉnh lại, hắn phát hiện bản thân đã xuyên không, nhập vào thân xác của Mạc Vô Danh – chưởng môn trên danh nghĩa của Mạc môn, một môn phái đang trên bờ diệt vong. Nội bộ chia rẽ, đệ tử rời bỏ, trưởng lão dòm ngó quyền lực, bên ngoài thì cường địch vây quanh, các đại tông môn xem Mạc môn như miếng mồi béo bở, chờ ngày nuốt trọn.

Chưởng môn?

Không, đó chỉ là một con rối được đẩy ra làm bia đỡ đạn.

Nhưng bọn họ không hề biết rằng, linh hồn trong thân xác này đã không còn là kẻ nhu nhược của quá khứ.

Mang theo trí tuệ, kinh nghiệm và tư duy vượt thời đại từ kiếp trước, Đô Thành Khắc Kim nhìn thấu mọi âm mưu, bóc trần từng lớp ngụy trang của thế giới tu chân tàn khốc này. Nơi mà đạo nghĩa chỉ là cái cớ, cường giả mới có quyền lên tiếng, còn kẻ yếu… chỉ xứng làm bàn đạp.

Hắn cười nhạt trước những lời “chính đạo”, thờ ơ trước ánh mắt khinh miệt của các thiên kiêu. Trong mắt hắn, Thiên Huyền Giới không phải thánh địa tu hành, mà là một ván cờ khổng lồ – nơi sinh tử chỉ quyết định bởi ai là người nắm quân cờ cuối cùng.

Từ một Mạc môn rách nát, bị thiên hạ khinh thường, hắn từng bước bố cục.

Dùng mưu trí thu phục lòng người.

Dùng lợi ích trói chặt cường giả.

Dùng thủ đoạn nghiền nát kẻ địch.

Công pháp tàn khuyết? Hắn cải tiến.

Đệ tử phế vật? Hắn rèn lại.

Thiên tài ngạo mạn? Hắn bẻ gãy ngạo khí.

Khi các đại tông môn còn đang tranh đoạt bí cảnh, hắn đã âm thầm chiếm cứ tài nguyên. Khi các thiên kiêu còn mải mê thể hiện, hắn đã xây dựng thế lực ngầm trải khắp Thiên Huyền Giới. Đến lúc bọn họ giật mình tỉnh ngộ, Mạc môn trong mắt họ đã không còn là con kiến có thể tùy ý giẫm chết, mà là một con quái vật đang thức tỉnh.

“Tu hành? Không.”

“Bản tọa tu… là đại thế.”

Giữa thiên địa mênh mông, Đô Thành Khắc Kim khoanh tay đứng trên đỉnh cao, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống chúng sinh.

Thánh tôn, hoàng giả, chí tôn một phương?

Trong mắt hắn, tất cả chỉ là quân cờ có giá trị khác nhau.

Một chưởng môn bất đắc dĩ,

một linh hồn xuyên không,

một con đường lấy trí áp lực, lấy mưu đạp thiên.

Thiên Huyền Giới…

từ hôm nay, luật chơi sẽ do hắn định đoạt.

dragon-ball-tu-moi-giay-chien-luc-them-1-bat-dau