ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cổ Chân Nhân

Chương 103. Dã tâm lớn, thế giới liền nhỏ

Chương 103: Dã tâm lớn, thế giới liền nhỏ

Quyển 1: Ma tính không đổi

Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc

Dịch giả: lamlamyu17

Tửu quán cũng không lớn nhưng vị trí tốt, nằm ở phía đông của sơn trại, sát bên cạnh cổng đông sơn trại.

Cổng phía đông và cổng phía bắc là hai cổng trại có lưu lượng người lớn nhất. Do đó mỗi khi sau giờ ngọ hoặc là chạng vạng, việc buôn của tửu quán cũng không tồi.

"Thiếu chủ nhân, mời ngài ngồi."

Một lão già cúi đầu khom lưng với Phương Nguyên.

Mấy tên tiểu nhị lau lau bàn ghế, tươi cười lấy lòng, vẻ mặt đầy nịnh nọt.

Phương Nguyên lắc đầu, cũng không ngồi xuống mà tuỳ ý dạo bước trong tửu quán, đánh giá xung quanh. Trong lòng hắn thầm nghĩ:

"Đây đã là tửu quán của ta rồi."

Tửu quán này chỉ có một tầng nhưng có một hầm rượu ngầm. Trên sàn lót gạch màu xanh, có tám cái bàn vuông, hai cái dựa vào tường, sáu cái bàn còn lại thì đều có bốn băng ghế dài xếp xung quanh.

Bước vào tửu quán là có thể thấy một quầy hàng dài màu nâu sẫm, trên quầy bày giấy và bút mực, và cả bàn tính. Sau quầy chính là tủ rượu, trên đó bày những vò rượu lớn lớn nhỏ nhỏ, có khi là vò rượu lớn gốm đen, có khi là bình rượu bằng sứ sáng bóng.

Phương Nguyên tùy ý bước đi, lão già nọ và mấy tên tiểu nhị đương nhiên cũng không dám ngồi xuống, cả bọn nhắm mắt theo sát phía sau.

Bọn họ đều thấp thỏm bất an, tin tức tửu quán đổi chủ này đến quá đột nhiên. Chủ nhân Cổ Nguyệt Đống Thổ trước đó khôn khéo như ma quỷ, hà khắc cay nghiệt, bọn họ bị bắt ép đến nghẹt thở. Thiếu niên trước mắt này lại có thể đoạt lấy quán rượu từ trong tay Cổ Nguyệt Đống Thổ, thủ đoạn này thật quá ghê gớm. Cho nên ánh mắt đám người này nhìn Phương Nguyên mang theo bất an và cả sợ hãi.

Phương Nguyên bỗng nhiên dừng bước lại:

"Không tệ, nhưng cửa hàng có hơi nhỏ một chút."

Lão già liền vội vàng tiến lên, khom người đáp:

"Là như vầy, thiếu chủ nhân. Mùa hè hàng năm chúng tôi sẽ dựng lều ở ngoài cửa, bày thêm vài cái bàn ghế. Nhưng bây giờ gió đông lạnh thấu xương, dựng lều cũng không ai ngồi, cho nên đã dỡ xuống."

Phương Nguyên hơi nghiêng người, liếc nhìn qua lão già này:

"Ngươi chính là chưởng quỹ sao?"

Lão già khom lưng thấp hơn, càng thêm kính cẩn nói:

"Không dám nhận, không dám nhận. Thiếu chủ nhân, tửu quán này là của ngài, ngài chỉ định ai làm chưởng quỹ thì người đó chính là chưởng quỹ."

Phương Nguyên gật gật đầu, lại liếc nhìn các tiểu nhị, thoạt nhìn đám này đều có phần lanh lợi, làm được việc.

Nếu như ở trên địa cầu, hắn sẽ phải lo lắng không yên chưởng quỹ và đám tiểu nhị kết bè, lừa gạt một chủ nhân như hắn. Thế nhưng ở thế giới này, cổ sư cao cao tại thượng, giết chết phàm nhân chỉ trong một ý niệm. Cho dù cữu phụ cữu mẫu xúi giục sai khiến, những phàm nhân cũng tuyệt đối không dám chống lại Phương Nguyên.

"Được rồi, đi lấy sổ sách đến đây, thêm cho ta một bình trà."

Phương Nguyên ngồi xuống.

"Vâng, thiếu chủ nhân."

Chưởng quỹ và tiểu nhị rối ren một trận.

Sổ sách có chừng mười sáu quyển, mỗi quyển đều làm bằng giấy trúc, mang màu xanh nhàn nhạt. Khi cầm trong tay, những quyển sổ này giòn cứng hơn giấy Tuyên Thành rất nhiều, thích hợp với khí hậu ẩm ướt như ở Nam Cương này.

Phương Nguyên tiện tay lấy ra vài quyển, xem sơ qua vài chỗ, hỏi một vài vấn đề.

Chưởng quỹ vội vàng trả lời, không lâu sau, mồ hôi đổ đầy đầu.

Kiếp trước

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip