ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cổ Chân Nhân

Chương 104. Định mua Tửu Trùng?

Chương 104: Định mua Tửu Trùng?

Quyển 1: Ma tính không đổi

Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc

Dịch giả: lamlamyu17

Cuối cùng, Phương Nguyên không đi xuống lầu, đệ đệ cũng không chủ động bước lên.

Sự kiên quyết của hai bên, khoảng cách giữa trên và dưới lầu, dường như cũng thể hiện ngăn cách càng ngày càng lớn giữa hai huynh đệ.

Bọn họ nói chuyện với nhau cũng không vui vẻ gì.

"Ca ca, ngươi thật là quá đáng! Không ngờ ngươi là người như vậy!"

Đứng dưới lầu, Phương Chính nhíu mày, lớn tiếng quát tháo.

Phương Nguyên lại không tức giận, ngược lại còn khẽ cười:

"Ha, ta là người như thế nào?"

"Ca ca!" Phương Chính thở dài một hơi,

"Sau khi cha mẹ chết, cữu phụ cữu mẫu nhận nuôi chúng ta. Bọn họ có công ơn nuôi dưỡng với chúng ta. Không ngờ ngươi lại chẳng hề niệm tình cũ, lấy oán trả ơn, ca ca, lòng dạ của ngươi làm bằng sắt đá hay sao?"

Nói đến đây, giọng nói Phương Chính cũng đã hơi run rẩy.

"Thật là lạ lùng, những thứ gia sản này vốn là của ta, có cái gì gọi là lấy oán trả ơn đây."

Phương Nguyên thản nhiên phản bác lại một câu.

Phương Chính nghiến răng, gật đầu thừa nhận:

"Phải! Ta biết, những thứ gia sản này là cha mẹ để lại. Thế nhưng ngươi cũng không thể lấy đi hết tất cả, dù sao cũng phải để lại một ít cho cữu phụ cữu mẫu dưỡng lão chứ! Ngươi làm như vậy thật khiến người ta lòng dạ rét lạnh, khiến người ta kinh thường ngươi!"

Ngừng lại một lát, hắn tiếp tục nói:

"Ngươi có thử về nhà nhìn xem hay không, nhìn hai người già cả bọn họ bây giờ sống thế nào. Hiện tại ngay cả gia nô cũng đã giảm hơn một nửa, không nuôi nổi rồi. Ca ca, sao ngươi có thể tuyệt tình như vậy!"

Phương Chính đỏ hoe hai mắt, siết chặt hai nắm đấm, lớn tiếng chất vấn Phương Nguyên.

Phương Nguyên không khỏi cười lạnh. Hắn biết rõ những năm gần đây cữu phụ cữu mẫu quản lý những gia sản này, chắc hẳn đã tích góp được một khoản tiền của lớn. Cho dù là không có thì chỉ bằng vào thu nhập tháng cuối của quán rượu cũng đủ để nuôi được một vài gia nô này. Sở dĩ bọn họ than nghèo như thế này chẳng qua là để xúi giục Phương Chính đến đây gây chuyện mà thôi.

Phương Nguyên dùng ánh mắt đánh giá Phương Chính, nói thẳng:

"Đệ đệ đáng yêu của ta, nếu như ta khăng khăng không trả, vậy thì ngươi định làm sao đây? Tuy rằng ngươi cũng mười sáu tuổi nhưng đừng quên, ngươi đã nhận hai người bọn họ làm cha mẹ. Ngươi đã mất đi tư cách thừa kế gia sản rồi."

"Ta biết!" Đôi mắt Phương Chính sáng rực,

"Cho nên ta tìm ngươi để đấu cổ, ta muốn hạ chiến thư với ngươi, quyết thắng bại trên lôi đài. Nếu như ta thắng, mời ngươi trả lại một phần gia sản cho hai người già bọn họ."

Đấu cổ ở thế giới này cũng tương đồng luận võ trong chốn võ lâm ở địa cầu.

Giữa những tộc nhân, nếu có mâu thuẫn không thể hoà giải thì sẽ dùng phương pháp này để giải quyết. Đấu cổ cũng chia ra làm rất nhiều loại, có đơn đấu, song đấu, có văn đấu, võ đấu, còn có sinh tử đấu.

Đương nhiên, nếu giữa Phương Nguyên và Phương Chính muốn đấu cổ thì cũng không nghiêm trọng đến mức sinh tử đấu.

Nhìn đệ đệ với dáng vẻ kiên quyết bên dưới lầu, Phương Nguyên bỗng nhiên nở nụ cười:

"Xem ra trước khi đi, cữu phụ cữu mẫu đã cố ý dặn dò ngươi rồi nhỉ. Nhưng mà với tư cách là bại tướng dưới tay ta, ngươi có lòng tin thắng được ta sao?"

Phương Chính nheo mắt, không khỏi nghĩa đến tình cảnh nhục nhã trên

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip