Chương 107: Ác khách đến tửu quán
Quyển 1: Ma tính không đổi
Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc
Dịch giả: lamlamyu17
Tên chương được rút gọn, tên gốc là:
"Thục năng sinh xảo điểm nguyên thạch, tửu tứ đương trung ác khách lai."
Nghĩa: Quen tay hay việc mà ước lượng nguyên thạch, ngay trong tửu quán ác khách đến.
Tên gốc nghe như câu thơ vậy đó, dịch sao cũng không hay mà cũng dài quá nên rút gọn lại.
----------------------------------------------------------------
Hàn tuyết mai trung tận, xuân phong liễu thượng quy.(*)
(*) Thơ của Lý Bạch - Cung trung hành lạc kỳ 7
Dịch nghĩa: Tuyết lạnh không còn trên nhành mai, gió xuân như đã trở về trên cành liễu.
Khe suối đóng băng lại lần nữa bắt đầu róc rách chảy. Băng nhũ dưới mái hiên lầu trúc, sương đọng trên lá cây đều tan ra từng giọt dưới ánh mặt trời.
Sáng sớm, trong tửu quán có phần vắng vẻ, cũng không có bao nhiêu khách đến.
Phương Nguyên ngồi ở bên trong, vị trí gần cửa sổ. Thuận theo yêu cầu của hắn, xung quanh chỗ này đã được dùng bình phong gỗ dựng quanh, làm thành một không gian riêng.
Một cơn gió nhẹ thổi đến từ bên ngoài cửa sổ, mang theo mùi vị hoa cỏ trong lành, khiến người ta thoải mái.
Giang Nha ngồi ở đối diện với Phương Nguyên, gương mặt đắp lên vẻ tươi cười.
"Đây là nguyên thạch lần này, mời ngài kiểm tra."
Hắn đặt bốn túi tiền căng đầy lên bàn, đẩy đến cho Phương Nguyên.
Trong túi tiền tất nhiên đều là đựng nguyên thạch.
Phương Nguyên không mở ra từng túi để xem mà chỉ đặt trên tay, ước lượng thử xem.
Kiếp trước hắn đã buôn bán gần một trăm năm, bao nhiêu khối nguyên thạch, chỉ cần để trên tay ước lượng trong tay là biết rõ. Thiếu một khối, hắn cũng có thể lập tức nhận ra.
Bản lĩnh này cũng không là gì.
Trên địa cầu, có ông cụ bán dầu, đặt trên miệng bình một đồng tiền rồi rót dầu vào thông qua lỗ nhỏ giữa đồng tiền, không tràn ra ngoài ngoài một giọt nào. Còn có thần xạ thủ, cách trăm bước bắn lá cây, trăm phát trăm trúng. Lão đồ tể làm nghề nhiều năm, dùng tay ước lượng thịt thì đã biết nặng bao nhiêu, dùng cân cân lại cũng không sai chút nào.
Làm sao luyện được bản lĩnh như vậy?
Không gì khác, quen tay hay việc mà thôi!
Tích lũy kinh nghiệm có lúc là để dựng xây lên một kỳ tích.
Sau khi sống lại, cảm giác đôi tay có từ kinh nghiệm này cũng vẫn còn đó. Phương Nguyên dùng tay cân lường, không thấy có vấn đề thì lấy ra từ trong ngực một túi tiền, đưa lại cho Giang Nha.
Giang Nha vội vàng nhận lấy bằng hai tay, mở miệng túi, cẩn thận kiểm kê.
Tuy Phương Nguyên có Cửu Diệp Sinh Cơ Thảo trong tay nhưng hắn cũng không trực tiếp buôn bán. Nếu là Cổ Nguyệt Đống Thổ thì hẳn ông ta còn ước gì được làm vậy, tạo điều kiện duy trì quan hệ xã hội, tăng cường tầm ảnh hưởng của mình.
Thế nhưng Phương Nguyên không muốn vậy, việc này thực sự quá lãng phí thời gian và sức lực. Vậy nên hắn bán tất cả Sinh Cơ Diệp cho Giang Nha, với tư cách là chủ một cửa hàng, Giang Nha sẽ bán nhưng thảo cổ trị liệu nhất chuyển này ra ngoài.
Giang Nha là đệ đệ của Giang Hạc, lúc Phương Nguyên đang tìm kiếm Tửu Trùng thì đã gặp qua y, mà ca ca Giang Hạc của y, càng là nửa đồng minh của Phương Nguyên. Do đó để cho y làm đại lý đứng ra buôn bán tương đối an toàn và đáng tin cậy.
"Một, hai, ba... chín. Đích xác là chín phiến Sinh Cơ Diệp, không sai."
Giang Nha đếm ba lần rồi mới khép miệng túi lại, cẩn thận để sát bên cạnh mình.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền