ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cổ Chân Nhân

Chương 108. Ánh mắt đó!

Chương 108: Ánh mắt đó!

Quyển 1: Ma tính không đổi

Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc

Dịch giả: lamlamyu17

Giang Nha thấy Phương Nguyên có ý đi ra thì vội vàng ngăn cản hắn:

"Phương Nguyên đại nhân, hảo hán không ngại thua thiệt trước mắt. Man Thạch này rất mạnh, là kẻ đã từng có thể chạy thoát chết khỏi tay Bạch Ngưng Băng. Tuyệt đối không thể coi thường!"

"Xem thất bại là vinh quang mà tuyên dương, một kẻ như vậy có gì phải sợ?"

Phương Nguyên cười khinh thường một tiếng, đưa tay đè vai Giang Nha xuống:

"Ngươi ngồi ở đây uống rượu là được."

"Đại nhân..." Giang Nha há miệng còn muốn khuyên nữa nhưng lại đụng phải ánh mắt lạnh như băng của Phương Nguyên.

Sự lạnh lẽo đó làm cho y run rẩy trong lòng.

Y cứng họng không nói nên lời, tay chân luống cuống mặc cho Phương Nguyên ấn lại xuống chỗ ngồi, còn Phương Nguyên thì sải bước, vòng qua tấm bình phong, đi vào trong sảnh.

Chỉ thấy ngay tại chỗ bàn vuông ở chính giữa, một gã cổ sư nhị chuyển đang một chân đạp băng ghế dài, một chân dẫm lên mặt bàn.

Cơ thể gã có hơi thấp, thế nhưng thắt lưng và cánh tay cường tráng, hàm râu đen dày kéo dài từ má xuống dưới cằm, cả người toả ra một khí thế hung hãn.

Trên mặt đất gần đó là mảnh vỡ của vò rượu bể nát, phần lớn rượu đã chảy theo khe gạch thấm xuống trong đất. Chỉ có một ít rượu là còn đọng trên mặt nền gạch đá xanh hoặc là đọng lại trong những mảnh vỡ vò rượu.

Lão già đảm nhiệm chưởng quỹ cúi đầu càng thấp xuống, nơm nớp lo sợ mà nhận lỗi:

"Đại nhân chớ nóng, nếu đại nhân không hài lòng vò rượu này thì tiểu điếm sẽ cung cấp miễn phí cho đại nhân vò rượu ngon nhất!"

"Hừ, ta không muốn rượu! Rượu của ngươi khó uống thế này mà còn mở tửu điếm sao. Bồi thường, phải bồi thường! Ông đây vốn đang rất vui vẻ, cứ như vậy mà bị các ngươi phá hoại, ít nhất phải bồi thường năm trăm khối nguyên thạch!"

Man Thạch giở trò há mồm sư tử(1).

"Đây đã là lần thứ ba rồi, xem ra tửu quán này đã động chạm đến ai đó rồi."

"Phải, sau này tốt nhất đừng đến đây uống rượu nữa."

"Đi mau, nhanh lên. Cổ sư đánh nhau, phàm nhân chúng ta gặp họa."

Người chung quang đều rời khỏi chỗ ngồi, chỉ còn một vài cổ sư ngồi yên bất động nhưng cũng bắt đầu bàn tán.

"Ta nghe nói tửu quán này là của Phương Nguyên, rốt cuộc là ai không vừa mắt hắn như thế?"

"Há! Chính là cái tên tiểu tử mất cha mất mẹ, được thừa kế di sản mà một đêm phát tài đó?"

"Thảo nào có người không vừa mắt. Cho dù là ta cũng phải ghen tị đỏ mắt. Ngươi nói xem, chúng ta liều mạng dốc sức còn không phải là để làm ra những thứ của cải này, sống một cuộc sống yên ổn. Tên Phương Nguyên này lại chỉ là một tên người mới, dựa vào đâu mà lại có được mấy thứ này!"

"Không sai. Cho dù là tổ tiên của hắn để phúc cho con cháu nhưng trước khác nay khác. Tài nguyên gia tộc có hạn, tới tay mỗi người thì chỉ còn một ít, dựa vào đâu mà cái loại có tư chất loại bính, trẻ ranh như hắn có thể hưởng thụ nhiều của cải như vậy chứ. Thật là buồn cười!"

"Không phải là Man Thạch muốn kích động hắn đánh cuộc chứ? Nếu thực sự đấu cổ thì không chừng có thể lóc ra được một miếng thịt mỡ đấy (2)."

Có người lắc đầu:

"Ha, ngươi tưởng những gia lão này đều là kẻ ngu sao?"

Có người lại gật đầu:

"Nhưng cũng không chừng. Chính sách gia tộc còn đó, mấy năm nay các ngươi vẫn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip