Chương 68: Thiên nhiên không vô tội
Quyển 1: Ma tính không đổi
Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc
Dịch: lamlamyu17
Hai người thợ săn trẻ tuổi cầm tờ giấy trúc, hai tay run rẩy, đôi mắt mắt mơ hồ toả ra ánh sáng.
"Đây chính là kinh nghiệm và tâm huyết cả đời của Vương liệp đầu ư? Trong đám thợ săn chúng ta, tuy rằng có trao đổi nhưng cũng chỉ trao đổi vị trí đặt bẫy chứ không nói cho đối phương biết tình hình phân bố của đàn thú. Tờ giấy trúc này là tình báo của Vương liệp đầu được tích luỹ từ đời tiên tổ đó."
"Thì ra trong sơn cốc này có một đám hươu rừng, ha ha, ta giết đám hươu rừng này thì ít nhất ba tháng không lo! A, hai bên bờ suối này có một hang gấu? Nguy hiểm thật, lần trước ta còn săn bắn ở gần đó. Nhớ kỹ, phải nhớ kỹ hết!"
Những tình báo quý giá này có thể nói là chén cơm của thợ săn!
Thường thì không phải một đời mà cha truyền con nối, không ngừng dùng máu tươi và mạng sống đổi lấy kinh nghiệm tích luỹ.
Cả nhà Vương lão hán trước nay đều sống nhờ vào săn thú. Đến Vương lão hán, tổ nghiệp đã đạt đến đỉnh cao, được công nhận là thợ săn hạng nhất.
Tình báo trong tay của một người như vậy tất nhiên là tỉ mỉ, chính xác nhất.
Hai thợ săn trẻ tuổi xem xét tờ này qua tờ khác, lật qua lật lại mấy lần, mãi đến khi Phương Nguyên thúc giục một tiếng, hai người mới quyến luyến không rời mà trả lại tờ giấy trúc.
Trong lúc đó, Vương lão hán vẫn quỳ trên đất, cái trán chạm xuống đất, biểu thị cung kính, còn thiếu nữ kia thì nằm đó như trước, vẫn đang trong cơn bàng hoàng.
"Không có vấn đề, đại nhân."
"Vị trí cạm bẫy bên trên tờ giấy trúc này đều chính xác."
Hai người thợ săn trả lời.
"Cổ sư đại nhân, chuyện này liên quan đến tính mạng của lão đây và con gái, lão đây tuyệt đối không dám lừa gạt ngài đâu!"
Vương lão hán vội vàng hô lên, không ngừng dập đầu với Phương Nguyên.
"Ừm, không sai."
Phương Nguyên giũ sấp giấy trúc trong tay, bỗng nhiên đổi giọng,
"Thế nhưng mà, ta không tin."
Vương lão hán giống như bị điện giật, lão lập tức ngẩng đầu thì đã thấy một nguyệt nhận xanh thẳm càng ngày càng phóng lớn ra ở trước mặt.
Roạt.
Cái đầu bay lên, máu tươi bắn tung toé.
"Aaaaaaaa!!!"
"Đại nhân!"
Hai người thợ săn trẻ tuổi không ngờ đến biến cố như vậy, gương mặt tràn đầy vẻ kinh hãi.
"Chaaaaaaaa!!!" Thiếu nữ kêu lên thảm thiết. Nàng bổ nhào về phía thi thể không đầu của Vương lão hán nhưng chỉ đến nửa chừng thì một mảnh nguyệt nhận đã bắn đến, trúng ngay giữa mặt nàng.
Phịch.
Bỗng chốc nàng ngã xuống mặt đất, đã không còn hơn thở.
Trên gương mặt xinh đẹp của nàng, từ giữa trán đến cằm chầm chậm thấm ra một đường chỉ đỏ mảnh mai.
Đường chỉ đỏ càng ngày càng lớn, máu tươi đỏ thắm từ từ chảy ra, chảy xuống nửa bên mũi nàng, môi nàng, chảy xuống đến trong nền đất đen, nhuộm toàn bộ nửa gương mặt nàng thành một màu đỏ tươi.
Còn một nửa gương mặt còn lại thì vẫn xinh đẹp như thưở ban đầu, trắng trong hồng hào, dưới bầu trời cao xanh chiếu rọi, nó trong suốt long lanh giống như một tác phẩm nghệ thuật.
"Ngược lại là khá xinh đẹp."
Phương Nguyên nhàn nhạt lướt nhìn thiếu nữ trên đất một lần, hài lòng gật gật đầu.
Dùng chân nguyên nhất chuyển trung giai thúc giục nguyệt nhận là có thể cắt đứt cổ. Hiện tại hắn dùng chân nguyên cao giai thôi phát nguyệt nhận thì có thể chém đứt xương, thậm chí có thể chém đứt cả sắt thép!
"Vương gia
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền