Chương 69: Mệnh hèn như cỏ rác
Quyển 1: Ma tính không đổi
Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc
Dịch: lamlamyu17
Bản đồ da thú rất dày, không giống như sấp giấy trúc có thể tiện mang theo. Phương Nguyên chỉ có thể cuốn tấm da thú lại, bỏ vào trong ống trúc rồi dùng dây thừng buộc hai đầu ống trúc lại, vác trên lưng.
Hai người thợ săn nhìn chằm chằm ống trúc, trong mắt không khỏi toát ra vẻ tham lam. Bọn họ không ngu ngốc, tất nhiên biết giá trị trong đó.
Tuy các cổ sư chướng mắt tấm bản đồ da thú này nhưng đối với phàm nhân, nhất là với thợ săn như bọn họ mà nói, nó chính là một báu vật.
Từ đời tổ tiên, nhà họ Vương bắt đầu truyền thừa xuống. Vương lão hán có thể trở thành liệp đầu nức tiếng gần xa, công lao của tờ bản đồ này cũng không ít. Đây mới đúng là đồ gia truyền danh xứng với thực.
"Ta hỏi các ngươi, trong nhà Vương lão hán còn người nào nữa không?"
Ánh mắt Phương Nguyên tối tăm, hắn lạnh giọng quát hỏi.
Hai người trẻ tuổi quỳ trên mặt đất nghe Phương Nguyên hỏi xong lập tức run lẩy bẩy, nhớ lại tình hình hiện giờ của mình, tham lam trên gương mặt bỗng chốc mất sạch, thay vào đó là vẻ sợ hãi.
"Không có, cả nhà bọn họ đã chết sạch rồi, cổ sư đại nhân!
"
Vương liệp đầu vốn là còn một bà vợ nhưng hơn mười năm trước, bà ta đã bị sói hoang xông vào thôn giết chết. Trước khi vợ Vương liệp đầu chết thì đã sinh cho lão hai trai một gái. Thế nhưng con lớn nhất là Vương Đại đã chết vào ba năm trước lúc lên núi đi săn. Nhà họ Vương đã không còn ai nữa.
"
Hai thợ săn trẻ tuổi vội vàng đáp.
"
Là vậy sao...
" Phương Nguyên nheo mắt. Hắn nhìn hai người đang quỳ trên đất này, cũng biết bọn họ không nói dối, sống chết nằm trong tay hắn, khả năng lừa gạt hắn là rất nhỏ.
Nhưng mà hắn vẫn hỏi: "
Các ngươi không gạt ta chứ?"
"Chúng tôi nào dám dối lừa chút nào đâu, đại nhân!"
"Tôi, tôi nhớ ra rồi! Thực ra Vương lão hán còn có một con dâu, chính là vợ của Vương Đại. Thế nhưng sau khi Vương Đại mất tích, vợ gã cũng chết vì tình. Năm đó bề trên trong sơn trại còn đặc biệt đưa đến một đền thờ trinh tiết. Nhưng mà tôi nghe nói, thực ra vợ Vương Đại muốn tái giá nhưng bị Vương lão hán bức tử. Đại nhân ngài giết Vương lão hán là trừ bạo an lương, tạo phúc cho dân chúng.
"
Thợ săn còn lại vội vàng phụ hoạ: "
Đúng vậy, đúng vậy. Đại nhân, thực ra chúng tôi cũng đã không vừa mắt Vương lão đầu này từ lâu. Hừ, lão có gì hơn người chứ, chẳng phải cũng đi săn như chúng tôi sao? Rõ ràng đều là phàm nhân mà lại làm như mình rất đặc biệt, khăng khăng rời khỏi làng rồi tới nơi này ở. Đám hậu bối chúng tôi nhiều lúc muốn thỉnh giáo kinh nghiệm của lão, lão lại đuổi thẳng chúng tôi đi, không cho cho chúng tôi xuất hiện gần nhà gỗ nữa!
"
Phương Nguyên vừa im lặng nghe vừa gật gật đầu. Tuy hai người này bắt đầu hạ thấp Vương lão hán để giữ mạng nhưng cũng không khó phát hiện ra oán hận từ trong miệng hai người.
Phương Nguyên thầm suy đoán, hai tên trẻ tuổi này thỉnh giáo kinh nghiệm săn bắn là giả, phỏng chừng là ngấp nghé sắc đẹp của đứa con gái nhà họ Vương. Kết quả là bị Vương lão hán phát hiện, nghiêm khắc dạy dỗ vài trận.
"
Mấy câu như trừ bạo an lương, tạo phúc cho dân không cần nói nhiều. Lần này ta giết người vốn là vì thèm muốn tấm bản đồ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền