Chương 71: Sức có thể khiêng lợn rừng, cho rằng nên khiêm tốn
Quyển 1: Ma tính không đổi
Nguồn: Tầm Hoan Tác Lạc
Dịch: A Hổ
Biên: lamlamyu17
Thời gian trôi qua nhanh, giống như thoáng chốc thì đã đến trung tuần tháng sáu.
(*Trung tuần: từ ngày 11 đến ngày 20 hàng tháng)
Đêm mùa hạ, trăng tròn vàng rực treo cao trên không trung, chiếu sáng khắp núi rừng.
Gió thổi từng cơn, lá cây và ánh trăng cùng nhau trôi bềnh bồng. Ve kêu ếch ộp cùng nhau xuất trận, thỉnh thoảng sẽ có tiếng sói tru truyền đến từ nơi xa, vang vọng khắp núi rừng.
Tại một bãi sông, nước suối chảy mòn qua những hòn đá tròn trơn màu trắng. Ở bên cạnh đó, một cuộc chiến đang diễn ra.
Con lợn rừng bị những vết thương mảnh dài và rất sâu trên khắp cả người, bốn chân nó đạp đạp rồi lại xông về phía Phương Nguyên một lần nữa, miệng vết thương chảy máu, một vệt máu đỏ tươi rơi xuống.
Phương Nguyên đọ sức với nó, không chút hốt hoảng.
Con lợn rừng này đã trọng thương sắp chết, nhưng lúc dã thú rơi vào loại trạng thái này là nguy hiểm nhất. Chúng nó phát ra dư quang cuối cùng của sinh mạng, càng điên cuồng và khó chơi hơn. Không cẩn thận là sẽ hất tung lên, bị răng nanh đâm nát bụng.
Nét mặt Phương Nguyên vô cùng bình tĩnh, dưới ánh trăng chiếu rọi, đôi mắt sâu thẳm hắn lóe lên tia sáng lạnh lùng.
Hắn có kinh nghiệm lắng đọng lại của suốt năm trăm năm. Cùng lúc đắm chìm trong chiến đấu, hắn lại để một phần tinh thần thoát khỏi trận chiến này, thời khắc cảnh giác động tĩnh xung quanh.
Nhiều lần đi săn lợn rừng đều có những sinh vật khác tới quấy nhiễu, đôi khi là lợn rừng, còn có vài lần là chó sói, thậm chí từng có một lần dẫn đến một con hổ lang thang.
Thời gian dần trôi qua, thế tấn công của lợn rừng cuối cùng cũng chậm lại.
Hai mắt Phương Nguyên sáng ngời, hắn bỗng nhiên tiến nhanh lên vài bước, tiếp cận lợn rừng sau đó thấp người đưa vai, vác lợn rừng lên.
Hâyyyy!
Phương Nguyên khẽ quát một tiếng, gương mặt đỏ ửng, hai tay chống lên, nâng con lợn rừng lên cao.
Lợn rừng yếu ớt vùng vẫy.
Thân thể Phương Nguyên lung lay không vững, hắn sử dụng sức lực toàn thân, ném mạnh lợn rừng xuống.
Ầm một tiếng, lợn rừng đập vào một tảng đá lớn ở bãi sông. Nó kêu gào thê thảm, trong tiếng kêu còn kèm theo tiếng xương sườn gãy.
Nó rớt xuống khỏi tảng đá lớn, từ bên trong tai mũi miệng nó, máu tươi nóng hổi phun trào ra từng dòng.
Nó lại vùng vẫy mấy cái, cuối cùng cũng tắt thở.
Xung quanh khôi phục yên tĩnh.
Nước sông chảy róc rách, máu tươi đỏ thắm chảy xuôi theo dòng nước đến nơi xa.
''Sức của ta bây giờ đã có thể vác lên một con lợn rừng rồi! Đêm nay ta sẽ thử đẩy tảng đá lớn ở đường hầm.'' Phương Nguyên đứng tại chỗ thở hổn hển, trong đáy mắt ẩn giấu chút hưng phấn
Những ngày qua hắn không ngừng sử dụng Bạch Thỉ cổ chiếu rọi cơ thể mình, nâng cao sức mạnh. Hắn cảm nhận một cách rõ ràng, sức lực của mình càng ngày càng mạnh.
Trước kia, khi chiến đấu với lợn rừng hắn chỉ có thể sử dụng nguyệt nhận du đấu, nhưng bây giờ hắn thậm chí đã nâng được cả một con lợn rừng lên. Quá trình phát triển sức mạnh có bước tiến nhảy vọt.
Đương nhiên, Bạch Thỉ cổ sẽ không tăng cường sức mạnh cho Phương Nguyên một cách không giới hạn, mức độ cao nhất là trư lực. Đến cực hạn này thì không thể sử dụng Bạch Thỉ cổ để tăng lên nữa.
''Bây giờ ta đã có thể nâng được cả một con
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền